Những số điện thoại nhảy loạn xạ, nửa đêm đã điểm, tin nhắn mới liên tục hiện lên trên màn hình. Hạ Xán không bấm nút mở mà đặt điện thoại xuống gối.
Sau sự việc, nhà trường lập tức sắp xếp buổi tư vấn tâm lý. Đối mặt với gương mặt xa lạ, cô không thể lơ là cảnh giác, chỉ thú nhận rằng gần đây mình ngủ không ngon.
Bác sĩ của trường kê hai viên thuốc ngủ và dặn cô uống nửa viên mỗi lần. Hạ Xán không sờ đến, cô ghét uống thuốc.
Cô đã nghỉ học một tuần. Mặc dù bạn cùng phòng sẽ chủ động chia sẻ vở ghi bài học mỗi ngày với cô và kiên nhẫn giải đáp mọi thắc mắc, nhưng việc tự đọc sách không hiệu quả bằng việc ngồi trong lớp nghe giảng.
Thuốc dần có tác dụng. Hạ Xán kéo chăn lên và nhắm mắt lại. Giấc ngủ cưỡng ép như một cú đấm vào não, tước đoạt ý thức một cách thô bạo, rồi sau khi tỉnh dậy lại để lại cơn đau âm ỉ kéo dài.
Những buổi sáng thời gian gần đây lúc nào cũng mù trời, đất trời ngập trong sắc màu trắng xóa hoang vắng
"Cậu có xuống căng tin ăn sáng không?" Bạn cùng phòng khẽ hỏi, tay cầm lược chải tóc.
Hạ Xán lắc đầu, cổ họng cô hơi đau. Cô gãi chỗ bị đau và nói: "Tớ có bánh quy và sữa rồi."
"Vậy tớ ra ngoài trước." Bạn cùng phòng vẫy tay: "Bái bai, gặp lại cậu ở lớp học."
"Ừ."
Cửa kẽo kẹt mở ra rồi đóng lại, tiếng bước chân ngoài hành lang càng lúc càng xa.
Ngồi dậy được vài phút, Hạ Xán vẫn còn thấy choáng váng. Cô lấy tay che mặt, thở dồn dập.
Trong giây lát, cô đã nghĩ đến việc xin nghỉ thêm một ngày nữa, nhưng cô biết mình phải đối mặt với những gì cần đối mặt, chỉ có tự mình thoát khỏi chuyện này mới có thể bước tiếp.
Màn hình điện thoại sáng lên, là một phong bao lì xì mừng sinh nhật từ Dương Nam Thanh. Mẹ cô nhắn "Chúc mừng sinh nhật con gái" kèm thêm một emoji bánh kem vào cuối.
Hạ Xán lướt qua các biểu tượng cảm xúc, tìm thấy hình một chú mèo bắn tim và gửi trả lời mẹ.
Thấy cô trả lời ngay, Dương Nam Thanh hỏi: Con có đi học không?
Hạ Xán: Có ạ.
Mẹ cô lại dặn: Nhớ giữ gìn sức khỏe, hôm nay ăn ngon miệng nhé.
Hạ Xán thấy cay sống mũi, tay gõ chữ nhắn lại: Vâng.
Cô lướt xuống danh sách tin nhắn và thấy Hạ Phong Minh đã chuyển khoản 888 tệ cho mình lúc 6:34 sáng nay, phỏng chừng là gửi ngay khi ông vừa thức dậy.
Kiều Dạng là người gửi tin nhắn sớm nhất trong số mọi người. Năm nào cô ấy cũng nhắn vào lúc nửa đêm. Sau dòng chữ "Chúc mừng sinh nhật" là ba biểu tượng cảm xúc nụ hôn, Hạ Xán cũng đáp lại bằng biểu tượng cảm xúc nụ hôn.
Màn hình tràn ngập những lời chúc, cả hình ảnh lẫn chữ viết, khiến dòng chữ "Cậu có thích sầu riêng không?" của Hứa Trường Khê trở nên đặc biệt… mới lạ thoát tục.
Hạ Xán trả lời bằng một dấu chấm hỏi.
Tin nhắn này mãi đến gần trưa mới được trả lời. Hứa Trường Khê nói: Bánh sầu riêng ở căng tin số ba trường tôi ngon cực.
Hạ Xán phì cười. Cứ đà này thì căng tin của Đại học thể chất thực sự nên trả cho cậu ấy một ít phí quảng cáo.
Cô nhắn lại: Cũng bình thường, tôi không mê, nhưng có thể ăn được.
Hứa Trường Khê: Ờ.
Hứa Trường Khê: Chiều nay tôi có tiết, tối tôi sẽ mang qua cho cậu.
Hạ Xán liếc nhìn thầy giáo trên bục giảng, tiếp tục gõ chữ: Cậu lại sang đây chơi bóng à?
Hứa Trường Khê trả lời: Ừ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!