Kiều Dạng cầm điện thoại cuống cuồng chạy ra khỏi thư viện, gió lạnh thổi làm bay tóc mái trên trán, cô rùng mình ôm chặt lấy cánh tay.
Màn hình điện thoại dừng lại ở giao diện yêu cầu cuộc gọi, đến bước này cô lại do dự: Cho dù lần này Hạ Xán bắt máy thì mình có thể nói gì đây?
Trần Thiên Cù lần theo ra ngoài, tìm thấy Kiều Dạng đang đứng trước bậc thềm.
"Cậu sao thế?" Cậu cúi xuống hỏi: "Có chuyện gì xảy ra?"
Mắt Kiều Dạng dần đỏ lên, không biết nên mở lời thế nào.
Cô chỉ mặc một chiếc áo ngắn tay, Trần Thiên Cù cởi áo sơ mi khoác lên vai cô, hỏi: "Lạnh không?"
Kiều Dạng lắc đầu. Vừa rồi quá lo lắng nhưng giờ bình tĩnh nghĩ lại thì đó đã là chuyện của mấy ngày trước, Hạ Xán vẫn an toàn, không có gì nghiêm trọng xảy ra.
Cô đưa điện thoại cho Trần Thiên Cù, hít sâu để bình tĩnh lại, tự nhủ không nên suy nghĩ linh tinh.
Video quay từ góc quá xa, không nhìn rõ khuôn mặt, cộng thêm cảnh tượng hỗn loạn, Trần Thiên Cù hỏi Kiều Dạng: "Cậu có chắc là cô ấy không?"
"Chắc chắn là cô ấy, nhìn là biết ngay."
"Cô ấy không kể với cậu sao?"
"Không, chắc chắn cũng không nói với ba mẹ cô ấy." Kiều Dạng ngẫm nghĩ lại thấy tức giận: "Cái con bé chết tiệt này."
Trần Thiên Cù nói: "Nếu xảy ra chuyện như vậy, nhà trường nhất định sẽ bưng bít tin tức. Chắc họ không muốn cô ấy lên tiếng."
"Cũng không thể kể cho tớ biết, đúng không?" Lồng ngực nghẹn lại, Kiều Dạng chớp mắt, hai giọt nước mắt lăn dài trên má: "Tớ biết bản thân cũng không giúp được gì, nhưng ít nhất cũng phải cho tớ biết cậu ấy hiện giờ thế nào chứ."
"Đừng khóc mà." Trần Thiên Cù đưa tay lên rồi lại thu lại, nhẹ giọng an ủi: "Không sao đâu, có khi chỉ là cô ấy không muốn cậu lo lắng thôi."
Kiều Dạng bĩu môi, lại sắp khóc: "Nhưng như vậy tớ càng lo hơn."
"Cậu có quen ai cũng ở gần trường cô ấy không?" Trần Thiên Cù lại hỏi: "Trong lớp chúng ta không phải có người cũng học ở đại học Nông nghiệp sao?"
"Nhưng họ cũng không quen biết Hạ Xán."
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, Kiều Dạng cầm điện thoại mở khóa màn hình.
Có lẽ do một loại trực giác hay linh cảm nào đó, cô tìm thấy trang cá nhân của "Lão Nạp Pháp Hiệu Bất Nhân" thông qua thông tin trận đấu trong game, ảnh đại diện của người đó trông rất quen, không biết đã thấy ở đâu, danh hiệu ghi "Thuẫn Sơn khu Hoài Giang 67".
"Đại học Thể dục thể chất Ninh Thành ở quận nào vậy?" Cô hỏi Trần Thiên Cù.
"Không biết, để tớ tìm thử."
Nửa phút sau, Trần Thiên Cù ngẩng đầu từ trang tìm kiếm: "Quận Hoài Giang."
Kiều Dạng chầm chậm hé miệng, cảm thấy không thể tin nổi: "Hứa, Trường, Khê?!"
—
Thấy yêu cầu kết bạn với dòng chữ "Tôi là Kiều Dạng", Hứa Trường Khê sửng sốt, cậu nhấn chấp nhận, rồi ném chai nước uống đã hết vào thùng rác.
"Hứa Trường Khê." Bạn cùng phòng gọi cậu.
"Hử?"
"Cho tôi mượn sữa tắm một chút."
"Được, cậu dùng đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!