Khi cồn lạnh xoa được lên d** tai, các cơ bắp toàn thân lập tức căng cứng như phản xạ có điều kiện. Kiều Dạng nắm chặt góc áo, mở mắt nhìn về phía trước, cố gắng không nhìn vào cây kim trên tay chủ quán.
"Không sao, không có cảm giác gì đâu." Một tiếng "tạch" vang lên thật khẽ, chủ quán liên tục nói chuyện để phân tán sự chú ý của cô: "Nhanh thôi, giữ yên, đừng nhúc nhích đầu."
"Xong rồi."
"Xong chưa ạ?" Kiều Dạng vẫn giữ nguyên tư thế không dám cử động, "Cả hai bên đều xong rồi à?"
"Đúng vậy." Chủ quán đưa gương cho cô: "Bạn nhìn xem."
Chiếc kim bạc nhỏ bé lưu lại trên d** tai. Chỉ trong chưa đầy ba phút cô đã có một đôi lỗ tai. Kiều Dạng nở nụ cười, vừa mới thả lỏng thì một cơn nóng rát lại từ da thịt trào ra.
Cô xuýt xoa, vô thức giơ tay lên nhưng bị Trần Thiên Cù giữ chặt cổ tay.
"Đừng chạm vào."
Kiều Dạng nhăn mặt kêu đau.
"Bình thường thôi, một lát sẽ ổn." Chủ quán đưa lại một cái quạt hình tròn: "Nè, quạt cho cô ấy."
"Cảm ơn ạ."
Cơn gió mát lạnh lướt qua vành tai, phần nào làm dịu đi cảm giác nóng rát và đau đớn do da thịt bị xé toạc.
Trần Thiên Cù phe phẩy quạt, lại thấy dáng vẻ nhăn nhó của cô thật ngốc nghếch và dễ thương. Cậu cười khẽ rồi nói: "Cách cậu nhớ Mạch Sơ nó thanh xuân vật vã quá nhỉ."
Kiều Dạng nhíu mày nhìn cậu: "Mình đã muốn xỏ lỗ tai từ lâu rồi, OK?"
Điện thoại trong túi phát ra tiếng chuông báo, Trần Thiên Cù đổi tay cầm quạt.
Nghe thấy một tiếng thở dài, Kiều Dạng liếc mắt nhìn cậu rồi hỏi: "Sao đấy?"
"Không có gì." Trần Thiên Cù để điện thoại xuống, tiếp tục quạt cho cô: "Giáo viên chủ nhiệm bảo mình thứ Hai phải đến văn phòng."
"Cảm giác cậu lúc nào cũng bận tối mắt tối mũi."
Đôi khi Mạc Tri nhắn tin vào nhóm chat để tìm cậu ấy mà mãi nửa ngày sau mới nhận được phản hồi, thậm chí Kiều Dạng còn nghi ngờ không biết mình và Trần Thiên Cù có thực sự học cùng một trường đại học không.
Cô bỗng thấy áy náy, mở miệng hỏi: "Thế việc tớ rủ cậu ra ngoài chơi, có làm ảnh hưởng đến việc học của cậu không?"
"Không đâu." Trần Thiên Cù cười nói, "Cũng đâu phải cấp ba."
"Cũng đúng." Kiều Dạng chống tay hai bên, thẳng thắn nói: "Bạn cùng phòng tớ đều là các chị khóa trên, cảm giác họ đều đã có vòng sinh hoạt riêng của mình rồi."
Còn cả những bạn học chung lớp và thành viên hội sinh viên, mọi người đều làm quen và đã thêm WeChat, nhưng mối quan hệ dường như chỉ dừng lại ở đó, không thể tiến xa hơn.
"Trước đây cảm thấy việc chơi với các cậu chỉ là ngẫu nhiên." Kiều Dạng nói, "Bây giờ gặp bạn học trên đường, mà tớ không biết có nên mở lời chào hay không, sợ rằng vừa giơ tay lên họ đã không nhớ mình là ai."
Trần Thiên Cù gật đầu: "Mình hiểu."
"May là có cậu ở đây, Thiên Cù quân." Kiều Dạng nhìn cậu, đôi mắt sáng trong như ngập nước.
Khoảnh khắc Trần Thiên Cù đang rối loạn vì ánh nhìn dịu dàng từ cô, Kiều Dạng lại hỏi: "Nhưng mà sao cậu lại được gọi là "Thiên Cù quân" vậy?"
"Quên rồi." Trần Thiên Cù nhìn đi chỗ khác, thở phào rồi nói: "Người bắt đầu là Mạc Tri, hình như là xuất phát từ một bộ phim truyền hình thì phải."
Kiều Dạng cười tươi, mày mắt cong cong: "Nghe khá hợp với cậu đấy."
"Thế nào? Còn đau không?" Chủ quán đi tới hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!