Chương 27: SINH VIÊN ĐẠI HỌC

Sau mười bốn ngày huấn luyện quân sự, Kiều Dạng hoàn toàn từ bỏ ý định về nhà đón Quốc khánh.

Thời tiết Lục Châu giữa tháng Chín vẫn có thể coi là mùa hè oi ả. Mấy ngày đầu, cô vẫn miệt mài bôi kem chống nắng. Nhưng sau đó cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ, cô không còn quan tâm đến những điều đó nữa, cuối cùng bị cái nắng 36o làm cho đen đi hai tông.

Kiều Tịch ghé sát vào màn hình, nhìn em gái chằm chằm hồi lâu, cau mày hỏi: "Mày bôi phấn lên mặt quên lau đi hay bị cháy nắng thế em?"

Câu hỏi này không khác nào nhát dao đâm vào tim. Kiều Dạng khóc òa lên.

"Em có thể trắng trở lại không?"

"Khó nói lắm." Kiều Tịch cố ý dọa cô: "Tia cực tím ở đó quá mạnh, da em sẽ rất dễ lão hóa."

Thấy em gái sắp khóc đến nơi, Kiều Tịch chỉ biết cười dỗ dành: "Không sao đâu, đắp thêm mặt nạ, bổ sung nước, đồ dưỡng da chị gửi cho em đã nhận được chưa?"

Kiều Dạng mím môi đáp, vẻ mặt vẫn không vui.

"Nghỉ lễ Quốc khánh có ra ngoài chơi không?"

"Không, sau buổi tập chân em yếu lắm, em chỉ muốn ở lại ký túc xá thôi."

"Em ở một mình à? Bạn cùng phòng đâu hết rồi?"

"Chị Thi Tình về nhà rồi, hai chị kia thì hình như hôm nay có buổi liên hoan, nên cũng không có ở đây."

"Các bạn khác trong lớp thì sao? Em gặp hết chưa?"

"Gặp thì có gặp rồi, lúc đi huấn luyện quân sự em đã gặp gần hết các bạn nữ cùng lớp rồi, nhưng không thân với ai lắm."  

Kiều Tịch gật đầu, cũng biết em gái từ nhỏ đã nhút nhát, đến trước mặt người lạ thì lại ngại ngùng không thích nói chuyện, không giỏi trong việc chủ động kết bạn.  

"Ngủ ngon nhé, ngày kia là bắt đầu vào học rồi phải không?"  

"Dạ." Kiều Dạng chống hai tay lên cằm, gọi chị: "Chị ơi."  

Kiều Tịch vừa nghe đã biết em gái đang có chuyện trong lòng, hỏi: "Sao vậy? Tiền sinh hoạt không đủ dùng à?"  

"Đủ, sao lại không đủ, ba mẹ mỗi người cho em một phần mà."  

Kiều Tịch cười nói: "Đó là ưu điểm duy nhất của một gia đình ly hôn."  

Kiều Dạng bĩu môi, nói nhỏ: "Chỉ là hơi nhớ mọi người thôi."  

"Một học kỳ trôi qua nhanh lắm." Kiều Tịch an ủi cô, "Sắp đến kỳ nghỉ đông rồi."  

"Ừm."  

Kết thúc cuộc gọi video, Kiều Dạng bỏ hộp thức ăn thừa vào thùng rác.  

Ký túc xá mở điều hòa lạnh 25o, bầu không khí mát mẻ dễ chịu, cô ngồi thẫn thờ một lúc rồi lại leo lên giường nằm.  

Rèm chắn sáng tạo ra một không gian nhỏ hẹp nhưng thoải mái, Kiều Dạng đeo tai nghe Bluetooth, ôm thú nhồi bông bên gối vào lòng, tùy tiện tìm một bộ phim đề tài thể thao để giết thời gian.  

Ban đầu Kiều Khải và Tô Đồng vẫn không yên tâm, mỗi tối đều phải gọi điện thoại, có khi Kiều Dạng vừa kết thúc cuộc gọi này thì cuộc gọi tiếp theo đã đến. Hai ngày nay không biết hai người bận rộn việc gì, ngoài việc hỏi thăm cô có ăn đúng giờ đúng bữa thì không nói thêm gì nữa.

Khi học kỳ mới bắt đầu, mọi người cũng trở nên yên lặng hơn, báo danh, quân huấn rồi tuần lễ giáo dục tân sinh viên, chớp mắt đã đến lúc chính thức vào học, mọi người đều đang thích nghi với cuộc sống mới và kết bạn mới.

Cô rất may mắn khi gặp được những người bạn cùng phòng tốt bụng. Thẩm Tĩnh mỗi khi mua gì đều chia sẻ với họ trước. Tiền bối Châu Mính San là thành viên bộ phận văn nghệ của hội sinh viên, nghe nói Kiều Dạng là ủy viên văn nghệ của lớp hồi cấp ba thì đã nhiệt tình mời cô tham gia, còn vỗ ngực đảm bảo sẽ chăm sóc tốt cho cô sau này.

Tiền bối Thi Tình ở giường đối diện tuy không thường về nhưng cũng là người dễ gần, sẽ kiên nhẫn dạy cô cách đăng nhập vào hệ thống giáo vụ để chọn môn học, còn mang những sách giáo khoa không dùng đến từ nhà cho cô, giúp cô tiết kiệm được một khoản tiền lớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!