Chương 25: CUỘC SỐNG MỚI

Bố mẹ của Hạ Dương Dương đều là giáo viên, cả gia đình ba người đều được nghỉ hè, họ đã sớm đặt lịch đi Tây An trong năm ngày bốn đêm vào cuối tháng.

Ban đầu họ cũng đã mời gia đình Hạ Xán, nhưng Hạ Phong Minh và Dương Nam Thanh đều phải để dành lại nghỉ phép năm cho mùa khai giảng tháng Chín, vì vậy đành phải hủy kế hoạch du lịch gia đình năm nay.

Sau khi tiễn cậu nhóc Hạ Dương Dương ồn ào, Hạ Xán cuối cùng cũng trở lại tự do. Mấy ngày vừa qua, cô không chơi game nhiều, mùa giải mới sắp kết thúc, cô phải nhanh chóng lên hạng.

Trong danh sách bạn bè, thấy Hứa Trường Khê đang online, Hạ Xán vẫn theo thói quen nhấn vào mời.

Hình đại diện quen thuộc của nhân vật hoạt hình Shin

-chan Cậu bé bút chì nhanh chóng xuất hiện bên cạnh cô, và câu nói "Người ta không thích chị" cũng lập tức hiện lên trong đầu.

Nó như một cái xương cá mắc ở cổ họng, không đau không ngứa nhưng lại khiến người ta khó mà bỏ qua, Hạ Xán cố tình không bật loa.

Giữa đêm tĩnh lặng, cô có thể nghe thấy tiếng thở của cậu trong tai nghe.

"Sao không nói gì vậy?"

Hạ Xán cảm thấy khó xử, gõ chữ trả lời: Tôi sợ làm ồn đến bố mẹ.

"Ồ, cậu cứ nói đi."

Game vào trang chiến đấu, Hứa Trường Khê lại hỏi: "À đúng rồi, sao dạo này Dương Dương không đến vậy?"

Hạ Xán mở bàn phím, khoảng cách giữa các chữ cái khá rộng, cô mất một lúc mới gõ xong một câu: Đi du lịch rồi, vài ngày nữa sẽ về.

"Ồ."

Cô tắt mic, Hứa Trường Khê cũng không nói chuyện nhiều, chỉ khi cần thiết mới ra tín hiệu, trận đấu này có phần buồn tẻ.

Nhân vật Già La này phát triển phụ thuộc vào giai đoạn cuối trận, trong ba phút đầu, đối thủ đã bắt cô hai lần, nhìn "sự sống" của mình sắp tụt xuống đáy, Hạ Xán mở chat nói với Hứa Trường Khê: "Cậu đi hỗ trợ đường giữa đi, tôi sẽ bảo vệ tòa tháp."

Người máy cồng kềnh lững thững đi từng bước, thấy hắn vẫn đang đi về phía mình, Hạ Xán buộc phải mở tín hiệu.

Giọng nữ máy móc phát đi hai lần "Bắt đầu rút lui", cuối cùng cô cũng thấy trên bản đồ nhỏ, Thuẫn Sơn đã quay hướng đi về trung lộ.

Hạ Xán cầm điện thoại thở dài, không biết cảm giác bực bội là vì tình thế bất lợi hay lý do khác.

Cô tự biết mình đang ở thế yếu, liền trốn dưới tháp để diệt sạch quân, quyết không đối đầu trực diện với SP của đối thủ.

Sau khi đánh xong Tiểu Long, một trận giao tranh đã bùng nổ ở trung lộ, nghe thấy thông báo tử vong, Hạ Xán liếc mắt lên góc trái, thấy hình đại diện của đội mình toàn là màu xám.

"Thuẫn Sơn, cậu mộng du à? Có biết chơi không đấy? Đệt, đồ ăn hại."

Bên tai bỗng vang lên một tiếng quát mắng, Hạ Xán giật mình, nhíu mày mở danh sách trận đấu, là Doanh Chính ở trung lộ đang nói.

"Tôi đã nói trạng thái không tốt bảo cậu rút lui, cậu cứ nhất quyết lên thể hiện, chết rồi còn đổ lỗi cho tôi."

Hạ Xán chuyển góc nhìn, thấy bên cạnh Thuẫn Sơn xuất hiện một khung chat "Xin lỗi", Hứa Trường Khê không mở voice chat toàn đội, nên chỉ có cô nghe thấy câu nói vừa rồi.

Đã ở trong trạng thái dễ bùng nổ, lại thêm cảm giác muốn bảo vệ đồng đội không biết từ đâu xuất hiện, Hạ Xán hít một hơi, bật mic lên và phản pháo: "Rốt cuộc là ai không biết chơi? Đường rừng và mid gank từ đầu đến giờ mà cậu ngay cả tín hiệu cũng không biết phát, tôi tốt bụng cho cậu mượn SP mà cậu còn dám lên mặt đúng không? Cũng không nhìn xem mình là cái gì, tôi chỉ cần rải một ít gà vào mid có khi còn biết mổ người hơn cậu."

Nói xong cô lập tức block người đó, chỉ lo chửi cho thỏa, không thèm dây dưa với đối phương thêm nữa.

"Nào lại đây với chị, sự sống của chị lên rồi." Hạ Xán ngồi dậy khỏi giường, lúc này lòng hiếu thắng trỗi dậy, cô hoàn toàn bước vào trạng thái máu chiến, "Xem chị có bắn chết bọn họ không."

Ở đầu dây bên kia, Hứa Trường Khê ngây ngốc đáp một tiếng: "Ồ."

Chơi đến quên cả thời gian, vòng luẩn quẩn thắng thua cứ lặp đi lặp lại, cuối cùng nếu không phải Hứa Trường Khê thực sự buồn ngủ không mở mắt nổi nói muốn đi ngủ, thì cứ đà này Hạ Xán có lẽ sẽ chiến đấu đến sáng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!