Hứa Trường Khê cười, kiên nhẫn giải thích cho cậu nhóc: "Đây gọi là sinh đôi, thầy cô của em không dạy sao?"
Hạ Dương Dương lắc đầu, chăm chú nhìn vào mặt cậu.
Hứa Trường Khê đứng dậy, hỏi: "Vậy trong trường em không có bạn nào trông giống hệt nhau sao?"
"Có, em luôn nghĩ họ là người nhân bản."
Hứa Trường Khê phì cười xoa đầu cậu nhóc, cậu em này của Hạ Xán thật thú vị.
"Làm theo anh nhé."
Hạ Dương Dương học theo dáng điệu duỗi tay duỗi chân giống cậu, một lúc sau lại không nhịn được hỏi: "Vậy anh là bạn trai của chị em à?"
"Không phải."
"Tại sao?"
"Có gì đâu mà tại sao, không phải thì là không phải thôi." Hứa Trường Khê chỉ vào chỗ nước: "Xuống đi, trước tiên bám vào gạch men bên này."
"Chị họ em trông cũng được chứ?"
"Cũng được."
"Chỉ là tính tình không được tốt lắm."
Khu vực nước nông sâu một mét hai, với chiều cao của cậu nhóc thì không chạm đáy được, Hứa Trường đưa tay đỡ rồi nói: "Tính tình cũng không tệ."
"Vậy tại sao?"
Hứa Trường Khê thở dài, cậu thu lại những lời vừa nói, đứa trẻ này quá ồn ào.
"Đến đây, hít thở sâu và nín thở."
"Tại sao vậy?"
Hứa Trường Khê không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện này mãi, cậu nói một câu bâng quơ: "Chị của em học giỏi như vậy, sẽ không coi trọng anh đâu."
"Hít thở sâu và nín một hơi." Cậu quỳ một chân bên bờ hồ, từ từ đẩy vai của Hạ Dương Dương xuống nước, nói: "Cố gắng lên, xem sức phổi của em thế nào."
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, những cây xanh ở góc phòng bị nắng làm cho úa vàng, không khí tràn ngập mùi chua đắng của hạt cà phê.
Một cốc matcha latte sắp cạn, QQ và Weibo cũng đã lướt xong. Hạ Xán thực sự không còn việc gì để làm, đành nằm dài trên ghế sofa mềm mại chơi game để giết thời gian.
Chuông cửa reo, có khách đến. Cô liếc mắt lên, thoáng thấy hai bóng dáng một lớn một nhỏ thì nhanh nhẹn ngồi thẳng dậy.
"Xong rồi à?" Hạ Xán vuốt lại chỗ tóc bị ép xuống ở sau đầu.
"Ừ, Hứa Ân Lâm nói cậu ở đây." Hứa Trường Khê ngồi xuống ghế sofa đối diện, hỏi cô: "Sao cậu không đi bơi?"
"Tôi đang trong kỳ kinh nguyệt, không xuống nước được." Hạ Xán dịch vào trong, nhận lấy túi từ tay Hạ Dương Dương, hỏi hai người: "Học bơi thế nào rồi?"
"Em trai cậu có năng khiếu thể thao." Hứa Trường Khê gật đầu tán thưởng: "Sau đó tôi còn dạy thằng bé đá chân, nó nghe cái là hiểu ngay."
"Thật à?" Hạ Xán cười, ôm lấy cổ Hạ Dương Dương, nói đùa: "Hay là cả nhà cũng đào tạo em làm vận động viên nhé? Chị đoán con đường học hành của mày không đi tiếp được đâu."
"Làm vận động viên cũng rất vất vả."
Hạ Xán ngẩng đầu nhìn người đối diện, mở miệng nói: "Tôi biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!