Chương 23: TỜ ĐƠN NGUYỆN VỌNG

Kỳ thi tuyển sinh đại học là một trận chiến mà hàng ngàn người phải vượt qua một cây cầu hẹp, việc điền nguyện vọng cũng là một cuộc đấu trí. 

Nhưng lần này, Kiều Dạng quyết định rút lui để nuôi quân, nhường chiến trường cho Kiều Khải và Tô Đồng.

Sách tham khảo và tờ rơi các loại trải đầy trên chiếc bàn dài, Kiều Khải cầm bút, giọng điệu kiên quyết: "Chắc chắn phải chọn ngành luật, nhà có hai luật sư, con đường tốt nhất của nó là học luật."

"Có ai quy định nhà có hai luật sư thì con cái phải học luật đâu?" Tô Đồng cũng không nhượng bộ, lý lẽ rõ ràng: "Tôi thấy học chuyên ngành tiếng Anh cũng rất được, con bé đã có sẵn nền tảng, không lo không theo kịp. Sau này vào công ty nước ngoài, không thì làm giáo viên cũng được, đi du học cũng không phải lo về vấn đề ngoại ngữ."

Sau một hồi tranh luận, hai người không thể thống nhất, bèn quay sang hỏi cô: "Tiểu Dạng, con nghĩ sao?"

Kiều Dạng nằm dài trên sofa, một chân giơ cao, xoay ngang điện thoại thả năng lượng vào súng bắn hạt đậu, miệng thì đáp: "Đều được ạ, với con cái nào cũng được."

"Vậy thì điền ngành luật." Kiều Khải nói rồi bắt đầu viết.

"Anh." Tô Đồng rút tờ nguyện vọng: "Làm luật sư mệt mỏi lắm, tôi muốn con bé sau này có cuộc sống thoải mái hơn."

"Có công việc nào mà dễ dàng đâu? Trừ khi em nuôi nó." Dù sao thì nguyện vọng cũng chỉ đăng ký trực tuyến, tờ này chỉ là bản nháp, Kiều Khải lại lấy một tờ giấy trắng để liệt kê tên trường và chuyên ngành.

"Nuôi thì nuôi, có phải tôi không nuôi nổi đâu." Tô Đồng thấy vẻ mặt của chồng cũ không hề lay chuyển thì sôi máu, may mà ly hôn sớm.

Trong tỉnh có tổng cộng hai trường 985, điểm của Kiều Dạng không đủ vào Đại học Ninh Thành, nhưng có thể vào đại học Giang Ngô, nhưng Giang Ngô thiên về kỹ thuật, các chuyên ngành xã hội không có lợi thế.

Kiều Khải hy vọng con gái vào đại học Chính trị và Pháp luật, nhưng lại sợ vào trường sẽ bị phân vào chuyên ngành không phải hai ngành đó.

Ý của Tô Đồng là thà đi học Sư phạm, với điểm số này Kiều Dạng có thể chọn chuyên ngành tùy ý.

Cuối cùng, kết quả thảo luận là sẽ nộp đơn vào đại học Chính trị Pháp luật và đại học Sư phạm, bảy hồ sơ dự tuyển song song còn lại cũng chẳng có tác dụng nhiều.

Kiều Khải tháo kính, cầm tờ nguyện vọng xem xét. Việc này liên quan đến tương lai của con gái, một lựa chọn nhỏ cũng có thể dẫn đến những cuộc đời hoàn toàn khác nhau. Trong lòng ông lại bắt đầu do dự, luôn hy vọng con gái có thể đạt được kết quả tốt nhất.

"Tiểu Dạng à, chúng ta có nên thử nộp vào một trường 985 ở tỉnh ngoài không? Dù sao bây giờ ở đại học đều có thể xin đổi chuyên ngành, nếu không được thì vào rồi chuyển, đừng lãng phí điểm số này."

Kiều Dạng bận rộn sắp xếp đội quân thực vật tấn công zombie, với cô vẫn là câu nói đó: "Đều được ạ."

"Đại học Lục Châu thì sao?" Kiều Khải lật xem sách tham khảo: "Điểm chuẩn hai năm trước xếp hạng cũng tương tự như của con, bố nghĩ có thể thử một lần."

Tô Đồng gật đầu: "Lục Châu được đấy, nơi đó là thành phố lớn, lại ở miền Nam, mùa đông con không phải lo lắng về việc dậy muộn."

Kiều Dạng vui vẻ đồng ý: "Vâng, thế thì đại học Lục Châu đi ạ."

"Chẳng phải con thích lẩu bò sao? Nơi đó là chính gốc đấy." Cuối cùng cũng có một lần Tô Đồng không phản bác lại mình, Kiều Khải mừng thầm, cười thêm tên đại học Lục Châu vào ô đầu tiên.

Khi tháng Bảy đến, mùa mưa dầm kết thúc, khu vực Giang Thành chính thức vào hè.

Sau khi hoàn thành phần điền nguyện vòng, Hạ Xán hoàn toàn không còn lo lắng gì nữa. Mặt trời như thiêu đốt, trời đất như lò nung, cô nằm trong phòng chỉ biết ngủ.

Sáng sớm, Hạ Phong Minh ra ngoài thì cô còn đang ngủ, tối tan ca về nhà thì cô vẫn còn trong chăn. Ông nhẹ nhàng bước vào hai bước, trong phòng ngủ ánh sáng mờ ảo, con gái cuộn tròn trong chăn, miệng hơi hé mở, ngủ rất say.

"Chắc nó lại thức cả đêm qua để chơi game, giờ này mà vẫn chưa chịu dậy."

Dương Nam Thanh đặt bát đũa lên bàn: "Cứ để con bé ngủ đi, lát nữa để phần lại cho nó ít cơm."

Hạ Phong Minh cảm thấy không hài lòng với thái độ nuông chiều của vợ, chỉ vào cửa phòng của con gái rồi nói: "Bây giờ nó sống đảo lộn ngày đêm, em không quản lý nó à?"

"Thì em có thể nói gì chứ? Đã nghỉ hè rồi." Dương Nam Thanh kéo ghế ngồi xuống: "Có giỏi thì anh quản nó xem."

Hạ Phong Minh liếc nhìn cánh cửa đóng chặt, ra dáng nghiêm khắc của người cha: "Đã nói thế thì để tôi quản."

"Dậy đi dậy đi dậy đi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!