"Cậu không biết mấy tháng trước tớ đã muốn chết đến mức nào." Rốt cuộc cô ấy cũng có cơ hội để tâm sự với bạn bè: "Liên tiếp nhận được vài email từ chối, tớ cảm thấy chắc chắn không còn hy vọng, ôn tập cũng chẳng ra làm sao. Bắt đầu từ kỳ nghỉ hè năm lớp 11, tớ đã chuẩn bị cho kỳ thi chuẩn hóa, nếu cuối cùng không đi được thì tất cả thời gian đó sẽ biến thành công cốc.
Lúc đó cảm giác như mọi con đường đều bị chặn lại, tớ vừa cãi lộn với anh tớ vừa tranh chấp với trung tâm."
Mạch Sơ phì cười: "Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy buồn cười."
"Đi ra nước ngoài phức tạp như vậy sao?" Có lẽ do các nhân vật trong phim truyền hình lúc nào cũng có thể nói đi là đi, khiến Kiều Dạng cảm thấy du học chỉ đơn giản như chuyện mua một tấm vé máy bay.
"Đúng vậy." Nhớ lại, Mạch Sơ vẫn cảm thấy sợ hãi: "Tớ nghĩ sự cạnh tranh trong kỳ thi tuyển sinh đại học quá khốc liệt nên muốn tìm một con đường khác. Kết quả lại phát hiện đâu đâu cũng có người, mà ai cũng xuất sắc hơn mình, những cảm giác ưu việt ban đầu đều bị đập tan."
"Nhưng mỗi lần thi cuối kỳ, cậu đều thể hiện rất tốt mà, ngay cả kỳ thi đại học tớ cũng thấy cậu không vấn đề gì."
Mạch Sơ lắc đầu: "Chính vì thế, tớ mới sợ ông trời đang chờ tớ vấp ngã trong kỳ thi đại học."
Kiều Dạng đưa tay ôm lấy Mạch Sơ, vỗ vai cô ấy nói: "Dù sao cũng đã qua rồi, chúng ta đều sẽ có tương lai tươi sáng!"
"Tớ vẫn luôn muốn nói cho cậu biết." Mạch Sơ nói: "Nhưng Gru dặn tớ đừng nói sớm với mọi người, sợ làm rối lòng quân, kết quả càng về sau càng không thể mở miệng."
Kiều Dạng gật đầu. Điều này cũng dễ hiểu, thời gian trước kỳ thi đại học, mọi người vốn đã hoang mang, không nói là đúng.
Cô hỏi Mạch Sơ: "Mạc Tri biết chưa?"
"Mạc Tri biết từ sớm rồi, Trần Thiên Cù cũng biết, cậu ấy nghe được lúc ở văn phòng của Mai Mai."
"Hử?" Kiều Dạng bỗng thấy mất thăng bằng, chỉ vào mình rồi hỏi: "Vậy tớ là người cuối cùng được biết à?"
"Không." Mạch Sơ nhếch khóe miệng: "Bố tớ vẫn chưa biết."
Kiều Dạng nhướn mày: "Cậu muốn đi nước ngoài mà bố cậu không biết ư?"
"Ừ." Mạch Sơ vẫn cười.
Kiều Dạng hỏi: "Là chú ấy không đồng ý cho cậu đi nước ngoài sao? Nhưng chẳng phải anh trai cậu cũng đang đi du học sao?"
"Trong mắt bố tớ, ra khỏi biên giới hoặc là cường quốc, không thì cũng là kẻ lang thang phiêu bạt." Mạch Sơ nói rõ ràng: "Lúc anh tớ đi nước ngoài, ông ấy không đồng ý, sau đó anh ấy còn phải vay mượn tiền từ chỗ mẹ tớ nữa. Tớ đã từng thử nhắc đến chuyện này rồi, tớ nói rằng bây giờ có rất nhiều sinh viên các trường phổ thông trung học xin học bổng du học. Haizz, cậu không biết đâu, mặt ông ấy bỗng tối sầm lại, bảo tớ đừng có nghĩ linh tinh.
Bố tớ chỉ sợ tớ và anh trai sẽ bay đi thật xa, sau này không bao giờ quay lại nữa."
"Nhưng cậu sắp phải ra nước ngoài rồi, chuyện lớn như vậy, cậu phải nói cho chú ấy biết chứ."
"Tất nhiên là phải nói rồi." Mạch Sơ giơ điện thoại lên: "Không phải chỉ chờ kết quả công bố thôi sao? Làm vậy để cho ông ấy biết tớ không còn cách nào khác, cho nên dù không đồng ý thì ông ấy cũng phải đồng ý."
Màn hình vừa sáng lên, cả hai vô thức liếc nhìn tin nhắn riêng tư vừa hiện lên.
Nhìn thấy tin nhắn từ Trần Thiên Cù, Mạch Sơ vội vàng liếc nhìn Kiều Dạng, cô thu tay lại, vuốt nhẹ vào màn hình.
Kiều Dạng ngồi thẳng dậy hỏi: "Cậu ấy nhắn gì thế?"
Tất nhiên Mạch Sơ không thể đọc thẳng câu "Kiều Dạng thi thế nào?", cô bình thản trả lời: "Có gì đâu, chỉ hỏi thăm tình hình của mọi người thôi."
"Vậy cậu ấy được bao nhiêu điểm?"
"Để tớ hỏi xem."
Chỉ chốc lát, âm thanh gõ phím dừng lại. Trong lúc chờ đợi phản hồi từ Trần Thiên Cù, Kiều Dạng chống hai tay bên hông, cúi đầu nhìn mũi giày, không biết vì sao lại cảm thấy hơi hồi hộp.
"Ba trăm chín!" Mạch Sơ đưa ảnh chụp màn hình trên điện thoại cho Kiều Dạng xem.
"Thật à?" Trái tim treo lơ lửng giờ đã trở lại mặt đất, Kiều Dạng mỉm cười: "Vậy thì cậu ấy có thể vào đại học Ninh Thành rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!