Bà nội của Hàng Dĩ An cũng có mặt tại nhà hàng, sợ bọn trẻ đói nên đã cho bếp chuẩn bị mấy đĩa quà vặt để lót dạ trước.
Khi thấy Mạch Sơ và những người khác trở vào, Kiều Dạng cầm một đĩa gạo nếp nhồi táo đỏ, mắt sáng rực nói: "Cái này ngon lắm!"
Mạch Sơ cúi người mở miệng, Kiều Dạng dùng đũa gắp một quả cho cô.
Táo đỏ bên ngoài được phủ một lớp mật hoa nhài, gạo nếp bên trong mềm mại và ngọt ngào, Mạch Sơ gật đầu: "Ừm~ không tệ."
"Các cậu biết không?" Kiều Dạng đặt đĩa xuống, sốt ruột chia sẻ: "Bà của Hàng Dĩ An kể hồi nhỏ, sáng nào cậu ấy cũng phải ăn cơm với thịt kho tàu."
"Ê." Hàng Dĩ An đưa tay định bịt miệng cô.
Kiều Dạng vừa tránh vừa nói nhanh: "Còn nữa, sau khi ăn sáng ở nhà, đến cổng trường lại than đói, bà nội phải mua thêm cho cậu ấy một phần bánh bao súp, nếu không thì không chịu đi học."
Mạc Tri cười, véo bắp tay to khỏe của cậu ấy rồi nói: "Không trách sao lại có thể béo chắc béo tròn như vậy."
Trần Thiên Cù kéo ghế ngồi xuống, hỏi: "Ông cũng có kém gì đâu, sao lại gầy như khỉ vậy?"
"Hồi nhỏ tôi không có nền tảng tốt, ba mẹ tôi ai cũng nấu ăn dở tệ."
"An An." Bà lão ăn vận tinh tế lại mang ra một đĩa cá rang muối tiêu: "Cái này vừa mới chiên xong, mấy đứa ăn ngay cho nóng."
Còn chưa vào bữa, trên bàn của họ đã có bốn năm cái đĩa rồi, Hàng Dĩ An vội nói: "Được rồi bà, đợi chút nữa không ăn được món khác đâu."
"Ăn được mà, cái này đâu có chiếm chỗ trong bụng." Bà cười với họ: "Các cháu ăn nhiều vào nhé."
Hàng Dĩ An chìa tay: "Nhìn đi, tôi chính là được nuôi như vậy mà lớn đấy."
"Ông sống hạnh phúc thế." Mạch Sơ gắp một con cá cho vào miệng: "Tôi không quan tâm, hôm nay tôi nhất định phải làm chị của ông."
"Cảm ơn bà ha, lại còn thèm muốn gia sản của nhà tôi nữa."
Trong phòng bao, mọi người lục tục tiến vào, Trần Thiên Cù lấy chai Coca trên bàn, hỏi Kiều Dạng: "Cậu uống loại nào?"
"Coca đi."
"Coca gì chứ." Mạch Sơ huých vào người Hàng Dĩ An ngồi cạnh: "Không phải có bia sao?"
"Để tôi đi lấy."
Mạc Tri lấy ra hai chai bia Hoa Tuyết từ thùng giấy ở góc tường, dùng dụng cụ mở nắp rồi hỏi: "Ai uống bia?"
Mạch Sơ lập tức đưa cốc qua, Kiều Dạng giữ chặt tay cô, xác nhận: "Chị hai, cậu thật sự định uống à?"
"Uống mà, cái này độ cồn không cao." Mạch Sơ vừa nói vừa đưa cốc lên miệng.
Kiều Dạng ghé lại gần, hỏi: "Thế nào? Ngon không?"
"Cũng được." Mạch Sơ nhíu mày nếm thử, sau đó mô tả: "Vị như Kvass[18], không khó uống."
[18]Kvas hay Kvass là một thức uống lên men làm từ lúa mạch đen hoặc bánh mì lúa mạch đen. Màu của nguyên liệu lúa mạch là yếu tố màu đậm hay lợt của kvas. Tuy là sản phẩm lên men nhưng ở Nga, kvas được liệt là loại thức uống không cồn vì lượng rượu thấp hơn chỉ số 1,2%. Kvas thông thường có hàm lượng cồn khá thấp.
Kiều Dạng giơ cao cốc, nói với Mạc Tri: "Vậy tôi cũng muốn uống."
Rót xong một vòng, trong chai còn lại chút bia cuối cùng, Mạc Tri thấy cốc của Trần Thiên Cù vẫn trống thì đưa tay định lấy, nhưng chưa chạm vào đã bị Kiều Dạng chặn lại.
"Đừng cho cậu ấy uống, vẫn chưa đủ tuổi."
Mạc Tri không đồng ý với câu này: "Điền cả phiếu đăng ký đại học rồi mà còn chưa đủ tuổi, không sao đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!