Chương 20: TIỆC CHIA TAY

Vừa vào lớp, Hồ Lượng đã gọi các bạn nam đi dọn đồ. Ông đặt một chồng đơn lên bàn Kiều Dạng và nói: "Phát cái này cho cả lớp, mỗi người một bản, không hơn không kém."

"Vâng." Kiều Dạng cầm chồng đơn rời khỏi chỗ ngồi.

"Em đã đặt nhà hàng chưa?" Hồ Lượng hỏi Mạch Sơ.

"Rồi ạ."

"Em đã báo cho các giáo viên bộ môn chưa?"

"Rồi ạ."

Hồ Lượng lại chỉ vào mọi người trong lớp: "Cả lớp đều đến đủ rồi chứ?"

Thầy chủ nhiệm vẫn có thói quen nói chuyện dài dòng. Mạch Sơ mỉm cười đáp: "Có vài người nói chiều nay có việc bận nên không đến được. Tiền cũng thu gần đủ rồi ạ. Em đã sắp xếp xong, thầy đừng lo."

"Được." Hồ Lượng chắp tay sau lưng.

"Khi nào thì trường bên đó khai giảng?"

"Cũng vào tháng Chín, nhưng anh trai em nói sẽ đưa em đến đó sớm hơn để em làm quen với môi trường."

Hồ Lượng mỉm cười nhẹ nhõm rồi gật đầu. Mạch Sơ là học trò mà ông ít lo lắng nhất, ông biết cô bé này sẽ có một tương lai tươi sáng.

Ba năm qua rồi, ông lại phải tiễn một lứa học sinh.

Hồ Lượng quay người nhìn đám nhóc đang ầm ĩ. Trong mắt ông, chúng vẫn còn chưa hết trẻ con, nhưng đã sắp trở thành người lớn.  

"Đừng ồn nữa, mọi người mang bút cả chứ?" Ông bước về phía bục giảng: "NHận phiếu đăng ký xong thì trước tiên điền tên vào."  

Ban đầu tưởng hôm nay chỉ đến để nhận bằng tốt nghiệp, không ngờ lại phải điền nhiều thứ như vậy.  

Đã mấy ngày không viết chữ, vết chai ở ngón giữa đã xẹp đi nhiều. Vừa cầm bút lên, Kiều Dạng đã cảm thấy lạ lẫm, nhưng viết một lúc thì ký ức cơ bắp lại ùa về.  

"Cái gì vậy? Mình còn chưa chép xong." Mạc Tri duỗi dài cánh tay vỗ vào Hàng Dĩ An: "Cho tôi chép với."  

"Tôi cũng chưa chép xong."  

"Kiều Dạng."

Hai người này đã sao chép cuốn vở ghi tiếng Anh của cô trong hai năm, Kiều Dạng đóng nắp bút, nghe thấy tên mình thì đã hiểu, rất tự giác giơ phiếu đăng ký lên phía sau.

"Cái túi hồ sơ nhất định phải giữ cẩn thận, sau khi niêm phong xong thì đừng động vào, cái này các em phải mang vào đại học. Buổi lễ tốt nghiệp chắc sẽ diễn ra vào ngày hôm sau khi có điểm. Tới lúc đó thầy sẽ nói về cách điền nguyện vọng, việc này rất quan trọng, hãy để trống thời gian ra nhé." Hồ Lượng nhìn đồng hồ trên tường: "Gần hết giờ rồi, ờ, xe của thầy có thể chở bốn người, có ai muốn đi cùng thầy không?"

Trâu Tâm Ý lập tức giơ tay lên, có xe để đi nhờ mà không lên thì phí phạm quá.

"Được." Hồ Lượng gật đầu với mấy bạn nữ ngồi bàn đầu: "Các em nhớ qua văn phòng tìm thầy nhé."

Mạch Sơ kéo khóa balo lại hỏi: "Vậy chúng ta đi bằng cách nào?"

"Mẹ tôi đang ở ngoài." Trần Thiên Cù nói: "Để bà ấy chở chúng ta đi."

Kiều Dạng quay lại: "Không đủ chỗ ngồi đâu, chúng ta có năm người mà."

"Đủ chỗ." Mạch Sơ vác cặp lên vai: "Hàng Dĩ An ngồi ghế phụ, bốn chúng ta ngồi chen chúc ở hàng ghế sau."

"Cũng được." Kiều Dạng đứng dậy, khoác tay Mạch Sơ.

Đi đến cửa lớp, cô chợt dừng bước, rút tay lại và nói: "Các cậu đi trước đi, mình có chút việc tìm Gru."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!