Hỏi ra câu này, trong lòng Mạch Sơ đã có vài cái tên. Cô liếc nhìn những kẻ khả nghi, khi ánh mắt chạm vào đôi mắt to tròn của Hàng Dĩ An, cậu ấy lập tức giơ tay đầu hàng: "Là tôi viết, nhưng là ý tưởng của Mạc Tri."
Trong ba năm qua, Mạc Tri đã nhiều lần chọc tức Mạch Sơ, giờ đây cậu ta thành thạo quỳ trên ghế, hai tay nắm chặt giơ lên trên đầu, thành khẩn nhận lỗi: "Tôi cứ nghĩ chỉ là điền cho có, thật sự không biết phải treo lên, xin tha mạng."
"Ông!" Mạch Sơ cầm quyển từ điển ở góc bàn định ném qua, Trần Thiên Cù và Kiều Dạng thấy vậy lập tức một người bên trái, một người bên phải ngăn lại.
Hàng Dĩ An biện hộ: "Đây cũng là một sự kỳ vọng! Là lời chúc phúc mà!"
"Không sao, dù sao cũng chỉ treo trong lớp thôi." Kiều Dạng túm chặt tay Mạch Sơ: "Không ai xem đâu."
Mạc Tri rụt người lại sau lưng Hàng Dĩ An, Mạch Sơ nhìn đăm đăm vào cậu ta, nghiến răng nói: "Tôi đúng là phải chân thành cảm ơn hai cậu rồi."
Trần Thiên Cù lặng lẽ lấy "vũ khí" khỏi tay Mạch Sơ. Nếu thật sự ném xuống, Mạc Tri sẽ mất đi hàng chục từ vựng trong đầu.
"Ai bảo hôm đó bà không có ở đây." Mạc Tri thò đầu ra: "Ốm à?"
Cậu ta hỏi một câu mà người khác muốn hỏi nhưng không ai dám hỏi, mọi người đồng loạt im lặng, chờ Mạch Sơ lên tiếng.
Mạch Sơ rút cánh tay mình từ trong vòng tay Kiều Dạng ra, mở miệng phủ nhận: "Không, ở nhà có chút việc."
Hai tiết tiếp theo đều là tiết Toán. Trong giờ giải lao giữa hai tiết, Hồ Lượng không rời khỏi lớp, ngoài những người ra ngoài đi vệ sinh, những người khác đều tự giác ngồi tại chỗ, sửa lại bài tập vừa được giảng.
Kiều Dạng ngẩng đầu nhìn lên bục giảng, gấp lại tờ giấy nhắn đã viết rồi ném lên bàn của Mạch Sơ.
"Buổi tọa đàm gì vậy?" Mạch Sơ cầm giấy đọc rồi hỏi.
Kiều Dạng cúi người xuống, thì thầm hỏi cô ấy: "Gru không nói với cậu sao?"
Mạch Sơ ngơ ngác: "Cái gì?"
Lần này đến lượt Kiều Dạng cũng ngớ người, gần đến kỳ thi tuyển sinh đại học, nhà trường mời những giáo viên nổi tiếng trong ngành đến truyền đạt kinh nghiệm làm bài, số lượng tham gia chỉ mở cho những học sinh xuất sắc trong mỗi lớp, ngay cả cô cũng được Hồ Lượng hỏi có muốn đăng ký không, làm sao mà Mạch Sơ không được thông báo chứ?
"Có phải vì cậu xin nghỉ hai hôm trước, nên Gru quên nói với cậu không?"
"Có thể là vậy."
Kiều Dạng lại gần Mạch Sơ: "Hay là cậu lên hỏi thầy ấy thử?"
"Không sao, tối nay mình cũng không rảnh." Mạch Sơ gấp gọn tờ giấy nhớ trong tay, nói với Kiều Dạng: "Lưu Gia Lạc chắc cũng đi, cậu có thể hỏi cô ấy tối nay ăn ở đâu."
"Ừ." Kiều Dạng thẳng lưng ngồi lại, một lúc sau vẫn không kìm được liếc mắt sang chỗ người bên cạnh. Mạch Sơ một chân đặt lên thanh ngang dưới bàn, tay xoay bút, mặt không biểu cảm làm bài.
Dạo này cô ấy thường như vậy, trong giờ ra chơi thì hoặc là nằm ngủ trên bàn, hoặc là làm bài tập, không biết có phải có tâm sự gì không, cũng không nói nhiều. Kiều Dạng quay mặt lại, quyết định không hỏi thêm nữa.
Hôm nay là thứ Bảy, Kiều Khải buổi tối có cuộc gặp khách hàng, phải đợi buổi tọa đàm kết thúc mới đến đón cô. Kiều Dạng quyết định ở lại trường sau giờ học, cũng đỡ phải về nhà rồi lại quay lại.
Tiếng chuông tan học vang lên, các bạn học lần lượt rời khỏi lớp.
"Cậu không đi sao?"
Kiều Dạng ngẩng đầu lên, Trần Thiên Cù đeo cặp sách sang một bên vai, đang cố gắng kéo mũ áo khoác bị đè xuống.
"Bố mình phải tối mới đến đón."
"Vậy tối nay cậu ăn gì?" Trần Thiên Cù hỏi: "Hôm nay căng tin không có bữa tối nhỉ."
Kiều Dạng nói: "Cửa hàng tiện lợi chắc vẫn mở."
Một tia nắng xuyên qua cửa kính chiếu vào lớp học, vàng rực chói mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!