Chương 19: LỄ BẾ GIẢNG

"Tớ không làm được." Kiều Dạng buông tay nhắm chuẩn Mạch Sơ, nặn ra một nụ cười nịnh nọt: "Cậu vẫn có sức kêu gọi hơn."  

Mạch Sơ múc một muỗng đậu đỏ đá bào cho vào miệng, trong lòng biết công việc này kiểu gì cũng rơi xuống đầu mình, đành gật đầu đáp: "Được, tớ biết rồi."

Ngoài cửa kính, người qua lại tấp nập, hai bên đường cây cối xanh mơn mởn. Hạ Xán chống cằm, bỗng cảm thấy mọi thứ trước mắt thật không chân thực.  

"Chúng ta thật sự đã thi tốt nghiệp xong rồi sao?"

Mạch Sơ "Ừm" một tiếng: "Còn tiếc nuối lắm."

"Trời ơi." Kiều Dạng đặt tay lên trán cô ấy: "Cậu biết mình đang nói gì không?"

"Cả đời này tớ sẽ không bao giờ nhớ về thời cấp ba, tuyệt đối không."

Mạch Sơ nhắc nhở cô: "Đừng nói quá sớm nhé."

Kiều Dạng tự tin lắc đầu: "Sau này tớ có sống khổ cỡ nào mà phải hoài niệm cuộc sống địa ngục hồi cấp ba cơ chứ?"

Mạch Sơ nhếch mày, không trả lời.

"Chị tớ kể, vào đại học có thể chỉ học một tiết mỗi ngày." Kiều Dạng chỉ nghĩ đến đó đã cười không ngớt: "Thế này còn không đủ hạnh phúc sao? Mỗi ngày chỉ có một tiết học thôi mà!"

Hạ Xán đang khuấy đá bào trong bát, đột nhiên nói: "Nếu tớ không thi đỗ đại học thì phải làm sao đây?"

Kiều Dạng nâng tay lên kiểm tra nhiệt độ trán cô nàng: "Cậu cũng điên rồi sao? Làm sao có thể chứ?"

"Tớ nói thật mà." Hôm qua vừa ra khỏi phòng thi, Dương Nam Thanh đã hỏi cô cảm thấy thi như thế nào, Hạ Xán không dám nói thật, chỉ đáp qua loa "Cũng tàm tạm".

"Mười phút trước giờ thi Ngữ Văn, đầu óc mình trống rỗng, chắc là do quá căng thẳng, mình cảm thấy linh hồn như đang bay trên mây." Cô nàng nghẹn ngào nói: "Dù sao mình cũng cảm thấy kết quả thi sẽ không được tốt lắm."

Nhìn bạn mình ủ rũ, Kiều Dạng cũng cảm thấy khó chịu trong lòng, nhẹ nhàng hỏi: "Cậu có muốn đối chiếu đáp án không? Như vậy sẽ yên tâm được chút ít."

"Tớ không dám." Hạ Xán để thìa xuống, hai tay ôm đầu: "Hai lần thi thử trước của tớ đều làm tốt, không lẽ lại chờ được cái kết thất bại cho kỳ thi thật?"

Kiều Dạng hé miệng, không biết nên an ủi thế nào.

"Không đâu." Mạch Sơ nhẹ nhàng mở miệng: "Thực ra trong trạng thái căng thẳng, tư duy của con người lại hoạt động tích cực hơn, cậu đừng quá lo lắng, kết quả chắc chắn sẽ tốt hơn cậu mong đợi."

Hạ Xán nhìn cô ấy, rõ ràng biết rằng không ai có thể đoán trước được tương lai, nhưng tâm trạng lo lắng lại thật sự dần dần ổn định lại.

Sương mù dày đặc đọng lại giữa hai hàng lông mày tan đi, cô nàng gật đầu: "Ừ."

Các cô gái thường giải trí bằng cách xem phim, uống trà sữa và shopping, họ đã đi hết các trung tâm thương mại mà trời vẫn chưa tối.

"Bố mình tan làm rồi, đang hỏi có cần đến đón tụi mình không." Hạ Xán giơ điện thoại hỏi Kiều Dạng: "Cậu có về nhà không?"

"Về nhà thôi, ở đây chẳng còn gì thú vị nữa." Kiều Dạng nhìn Mạch Sơ: "Cậu về nhà kiểu gì?"

"Gọi taxi."

Ngày hè dài đằng đẵng, thời điểm năm giờ chiều ngoài trời vẫn còn sáng rực.

Mạch Sơ đứng bên đường gọi một chiếc taxi, trước khi lên xe, Kiều Dạng không quên nhắc nhở cô: "Đừng quên chuyện bữa tiệc chia tay nhé!"

"Biết rồi biết rồi." Mạch Sơ vẫy tay qua cửa sổ xe với hai người họ: "Bái bai."

"Bye bye."

Xe taxi đã đi khỏi đó, một lúc nữa Hạ Phong Minh mới đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!