Chương 18: ẢNH CHÂN DUNG

Hôm nay là ngày đầu tiên sau khi kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc, Kiều Dạng quyết định tạm thời gạt bỏ những lo lắng này sang một bên, việc tận hưởng kỳ nghỉ thoải mái này vẫn là điều quan trọng hơn cả.

"Chiều nay đi đâu giờ? Thật sự đi bơi à?"

"Tớ không đi đâu." Hạ Xán cầm điện thoại, một chân gác lên ghế, đề nghị: "Hay là chúng ta đi xem phim nhé?"

"Được được!" Kiều Dạng cũng mở ứng dụng mua vé: "Xem bộ nào đây? Cậu có xem phim trinh thám không?"

"Cũng được. Cậu không biết tối qua lướt Weibo tớ sốc thế nào đâu, tớ cảm giác như mình đang sống ở thế kỷ trước." Hạ Xán giơ điện thoại cho Kiều Dạng xem: "Phương Chi Vũ đã kết hôn rồi á?!"

"Giờ cậu mới thấy à? Có paparazzi nói là cưới chạy bầu đấy."

"KHÔNG!" Hạ Xán ôm đầu không muốn tin: "Trong giới giải trí có nhiều trai đẹp như vậy, sao cuối cùng lại chọn anh ta chứ?"

"Có thể là anh ta tốt tính." Kiều lật xem lịch chiếu phim, hỏi: "Xuất hai giờ chiều có được không?"

"Được."

"Đặt vé xong rồi." Kiều Dạng để điện thoại xuống, sắp xếp xong lịch trình buổi chiều, cô bỗng cảm thấy nhàn rỗi.

"Vậy buổi sáng chúng ta làm gì?"

"Ngủ bù." Hạ Xán lấy một tờ giấy ăn lau miệng, mang bát đũa vào bồn rửa bát trong bếp.

Tối qua cô chơi game đến tận khuya, sáng nay lại bị Dương Nam Thanh gọi dậy, tổng cộng chỉ ngủ chưa đến bốn tiếng.

Kiều Dạng quay người lại nói với cô: "Nhưng tớ lại không thấy buồn ngủ chút nào."

"Vậy thì cậu ngồi chơi điện thoại đi, tớ chợp mắt cái đã."

Kiều Dạng giữ chặt cánh tay không cho cô ấy về phòng: "Chơi điện thoại cũng chán lắm, đừng ngủ nữa, cậu nhìn xem thời tiết bên ngoài đẹp biết bao."

"Chơi điện thoại mà còn chán?" Hạ Xán hít một hơi, cúi người cố gắng thoát ra: "Cậu thử bị tịch thu điện thoại một năm xem, đến lúc đó cậu sẽ thấy ngay cả cái trò Nhảy Rồi Lại Nhảy[17] cũng thú vị vô cùng."

[17]Nhảy Rồi Lại Nhảy là một mini game ra mắt năm 2017 trên WeChat Mini Program của Công ty TNHH Hệ thống Máy tính Tencent Thâm Quyến. Game có cả chế độ chơi đơn và chơi nhiều người. Người chơi nhấn và giữ màn hình để nhân vật của mình tăng tốc và nhảy. Điểm được tính dựa trên số ô mà nhân vật nhảy vào, cũng như điểm thưởng cho các ô đặc biệt.

"Xán Xán à." Kiều Dạng đứng dậy ôm chặt lấy cô, nhỏ nhẹ cầu xin: "Chúng mình ra ngoài chơi nhé, xin cậu đó."

Cô gái này nhìn có vẻ yếu đuối nhưng sức lực không nhỏ, Hạ Xán bị cô ôm chặt không thể động đậy, đành từ bỏ việc vùng vẫy: "Được rồi, được rồi."

Nghe thấy tiếng rung, Kiều Dạng buông cô ra, hỏi: "Có người gọi điện cho cậu à?"

Hạ Xán nhấc một bên hông, móc điện thoại từ túi quần: "Mẹ tớ."

"Alô, mẹ ạ."

"Dạ?"

Tiếng "dạ" vừa phát ra là Kiều Dạng cứng người, chăm chú quan sát biểu cảm trên mặt Hạ Xán, cô có một dự cảm không lành.

"Con biết rồi." Hạ Xán cúp điện thoại.

Kiều Dạng thấp thỏm: "Có chuyện gì vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?"

"Giáo viên bảo tớ quay lại trường một chuyến."

"Quay lại trường làm gì?"

"Không biết, chỉ nghe nói bí thư đoàn sắp về." Hạ Xán vung vẩy hai tay đi về phía phòng ngủ: "Mình có cảm giác không phải chuyện tốt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!