Chương 17: NHÀ VỚI NHÀ

Kiều Dạng nhìn chị, nhất thời sững người. Cô muốn nói một câu chúc mừng, nhưng vừa mở miệng đã nghẹn ngào không nói nên lời.

Nhìn thấy em gái mím chặt môi có vẻ sắp khóc, Kiều Tịch vội vàng đưa tay ôm cô: "Ấy, đừng khóc nhé."

Kiều Dạng nhăn nhó trách móc: "Sao chị không nói cho em biết gì cả? Chị được cầu hôn từ lúc nào thế?"

"Cũng không thể coi là cầu hôn, chỉ là một lần trong lúc đi dạo về nhà thì anh ấy có nhắc đến chuyện này, cả hai đều cảm thấy đã đến lúc rồi." Kiều Tịch cười nhẹ: "Còn chưa chính thức đính hôn, chỉ chờ em thi xong, hai gia đình cùng ăn một bữa."

"Đúng vậy." Kiều Khải tiếp lời: "Chờ con có điểm thi, các nguyện vọng đã điền xong, chúng ta tìm thời gian cùng đi một chuyến đến Ninh Thành."

Nhân viên phục vụ mở cửa, mang nồi lẩu và các món ăn lên bàn.

Kiều Dạng nhìn về phía cha mẹ ngồi đối diện, ngẫm lại vẫn thấy không đúng: "Vậy mọi người muốn bàn bạc với con về điều gì? Chỉ có vậy thôi sao?"

"Bố mẹ muốn bán căn nhà cũ."

Thời điểm Kiều Khải vừa mở miệng, Tô Đồng đã đặt tay lên cánh tay của ông, muốn khuyên chồng cũ đừng nói vội, nhưng không kịp.

Kiều Dạng liếc nhìn từng người trên bàn, khẽ hỏi: "Căn nhà cũ nào ạ?"

"Căn ở Vịnh Tinh Hà."

Kiều Tịch sụ mặt, lạnh lùng nói: "Kiều Dạng và con có cùng suy nghĩ, cả hai chúng con đều không muốn bán, chuyện này không cần bàn nữa."

"Con đã hỏi ý của em con chưa?"

Kiều Tịch nhìn về phía Kiều Dạng: "Em nói xem, em có muốn bán không?"

Kiều Dạng chớp hàng mi, tránh ánh mắt của chị, vẫn chưa hồi phục từ câu trước.

"Vì sao phải bán vậy?"

Về chuyện nhà cửa, trong mấy tháng qua, Kiều Khải và Kiều Tịch không biết đã cãi nhau bao nhiêu lần. Tô Đồng liếc sang bên cạnh, cả hai cha con đều trưng ra bản mặt u ám, tính khí cứng đầu giống nhau.

Bà nói với Kiều Dạng: "Chúng ta muốn mua cho chị con một căn nhà cưới ở Ninh Thành, bố mẹ cảm thấy sau khi kết hôn thì không thể cứ ở nhà thuê mãi được…"

"Bây giờ suy nghĩ của giới trẻ đã khác rồi, ở nhà thuê cũng chẳng có gì xấu." Kiều Tịch cắt ngang, chị nhấn mạnh: "Hơn nữa cũng không phải bọn con không có ý định mua nhà, bọn con đang tiết kiệm tiền."

"Với mức lương của hai đứa thì phải tiết kiệm đến bao giờ?" Kiều Khải chỉ tay lên: "Chưa kể hoàn cảnh nhà nó hiện giờ."

"Bố cũng biết tình hình gia đình anh ấy rồi, mẹ anh ấy vừa mới khỏe lại, bây giờ bố nói muốn mua nhà cho bọn con, chẳng phải là đang ép buộc anh ấy sao? Ngô Hạo chắc chắn sẽ không muốn."

"Bố đã nói rồi, số tiền này coi như chúng ta cho hai đứa vay, hai đứa từ từ trả lại sau, con còn gì không hài lòng?"

Kiều Tịch thở dài vì cảm thấy bất lực, nói đi nói lại vẫn chỉ là mấy câu đó, chị hiểu ý tốt của bố mẹ nhưng thật sự không thể thỏa hiệp.

"Thật ra căn nhà này lẽ ra đã phải bán từ lâu, lúc đó cũng vì cảm thấy có lỗi với hai đứa nên mới giữ lại." Tô Đồng nói: "Tịch Tịch à, nói thật nếu không phải vì con và Ngô Hạo đã yêu nhau nhiều năm, cậu ấy cũng chững chạc và ổn định, thì chúng ta cũng không nỡ để con lấy chồng xa như vậy."

Kiều Tịch dùng tay chống trán, bỗng nhiên muốn cười: "Đi đường cao tốc đến Ninh Thành chỉ mất một tiếng rưỡi, có xa xôi gì đâu?"

"Sao không xa chứ?" Tô Đồng trở nên nghiêm túc: "Hồi đó chúng ta còn chưa mua nhà trong thành phố, mẹ lấy chồng ở Khê Thủy mà ông bà ngoại con đã thấy xa lắm rồi."

"Vậy thì muộn rồi." Kiều Tịch vỗ vai Kiều Dạng: "Bố mẹ hãy cầu nguyện cho em gái con tìm được một người ở gần hơn nhé."

Chủ đề không biết vì sao lại chuyển sang mình, Kiều Dạng ngơ ngác ngẩng đầu lên: "Hả? Gì cơ?"

"Không có gì."

Nước dùng sôi sùng sục, bùng lên những bọt khí, Tô Đồng cho vài lát thịt bò tươi vào trong, nói để xoa dịu tình hình: "Nồi đã sôi, chúng ta ăn trước đã."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!