Trong phòng thay đồ có một nhà tắm riêng, trên kệ có đầy đủ dầu gội, sữa tắm, sữa rửa mặt, khăn tắm được phân loại theo kích cỡ.
Hạ Xán đặt quần áo sạch lên bồn rửa mặt, cầm đồ dùng vệ sinh cá nhân mà mình mang theo và đẩy cửa kính phòng tắm.
Không biết Hứa Trường Khê khi nào mới về, cô gội đầu qua, trước khi ra ngoài còn dọn sạch đống tóc rụng đọng lại ở miệng cống.
Hạ Xán nghĩ rằng trong phòng chắc chắn sẽ có máy sấy tóc, nhưng dù đã lục tung tất cả các ngăn tủ mà vẫn không tìm thấy.
Có tiếng bước chân ngoài hành lang, cô đóng ngăn kéo cuối cùng lại, thu tay và đứng thẳng dậy.
Hứa Trường Khê khoác một chiếc khăn tắm, tóc ướt rượt rủ xuống trán vẫn đang nhỏ nước. Cậu vuốt tóc ra sau, để lộ vầng trán sáng bóng đầy đặn.
"Tắm xong chưa?"
"Xong rồi." Hạ Xán chạm vào đuôi tóc ẩm ướt của mình rồi hỏi: "Cậu có máy sấy tóc không?"
"Có." Hứa Trường Khê bước về phía quầy bên tường, mở ngăn kéo lấy đồ bên trong đưa cho Hạ Xán.
Hạ Xán nhìn thiết bị cầm tay hình trụ, mắt cô dần mở to: "Đây là máy sấy tóc à?"
Lúc nãy cô có nhìn thấy, nhưng tưởng nó là máy ủi quần áo cầm tay.
"Đúng vậy." Hứa Trường Khê sờ dây điện, cầm phích cắm và cắm máy sấy tóc vào ổ điện: "Mẹ tôi mua, tôi cũng thấy nó có hình thù rất kỳ lạ."
Hạ Xán nhận lấy chiếc máy sấy tóc có kiểu dáng đặc biệt từ tay cậu, chỉ cảm thấy mới lạ, không để ý đến câu cuối cùng cậu nói.
"Cậu sấy tóc đi, tôi đi tắm đây."
"Được, cảm ơn."
Phòng tắm mù mịt hơi nước, ẩm ướt và nóng bức lạ thường.
Hứa Trường Khê đứng dưới vòi sen, nước nóng từ trên đầu xối xuống, xua tan cái lạnh khắp người, cậu ngửa đầu và nhắm mắt lại.
Đang định tận hưởng khoảnh khắc thư giãn như thường lệ, cậu bỗng dưng rụt người lại.
"Má ơi…"
Hứa Trường Khê mở mắt, ngơ ngác nhìn công tắc nóng lạnh gần như đã được vặn đến mức tối đa.
Nóng như vậy, cô ấy định luộc chín mình sao?
Máy sấy tóc nhà Hạ Xán đã sử dụng được bảy, tám năm, là do một năm Hạ Phong Minh được cơ quan cấp phát. Máy rất ồn, sấy xong tóc còn dễ bị xơ rối. Cô phát hiện ra cái ống tròn nhỏ này tuy hình dáng hơi kỳ dị nhưng hiệu suất lại tốt đến bất ngờ.
Chỉ sau ba đến năm phút, tóc cô gần như đã khô hoàn toàn và còn rất mềm mượt.
"Cái này của thương hiệu nào nhỉ…" Hạ Xán giơ máy sấy lên trước mặt, lắc qua lắc lại.
Cạch một tiếng, khóa cửa mở, cô vội vàng đặt đồ trong tay xuống, quay người đứng im.
Một bóng trắng lướt qua, Hạ Xán nhướn mày, chớp mắt.
Cửa hé mở, mười giây sau, Hứa Trường Khê mới từ bên trong bước ra. Cậu ho nhẹ một tiếng rồi hỏi cô: "Sấy tóc xong chưa?"
Cậu mặc áo phông đen rộng thùng thình, mái tóc ướt vuốt ngược ra sau trông khác hẳn với ngày thường ngày. Hạ Xán nhìn chăm chú, miệng vô thức trả lời: "Ừ."
"Còn chuyện gì nữa không?"
"À, cái đó." Hạ Xán gãi cánh tay, "Cậu làm thẻ VIP ở đây hả? Bao nhiêu một lần vậy? Tôi sẽ gửi lại tiền trả cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!