Hai bên tường đều có biển báo phân biệt giới tính bằng màu đỏ và màu xanh. Hạ Xán mới chỉ đến bể bơi công cộng của thành phố, đây là lần đầu tiên cô biết ở đây có lối đi VIP.
Hành lang dài và hẹp, trải thảm tối màu. Cô đi theo Hứa Trường Khê từng bước một, cố gắng tỏ ra bình tĩnh để không lộ ra sự thiếu hiểu biết của mình.
Khi đến cuối hành lang, Hứa Trường Khê dùng vòng đeo tay quét cảm biến trên cửa, sau một tiếng "bíp", cậu ta ấn tay nắm cửa rồi quay sang nói với Hạ Xán: "Cậu thay đồ trước đi."
"Ừ."
Hứa Trường Khê không vào mà đứng trước cửa, cánh cửa đóng lại kêu cạch một tiếng.
Hạ Xán ngó trái ngó phải, tay buông lỏng, đồ bơi và đồ vệ sinh cá nhân đều rơi xuống đất, cô há hốc mồm, lặng lẽ chửi thầm một câu.
—— Vãi cả chưởng.
Cái bể bơi gì mà, phòng thay đồ VIP còn sang trọng hơn cả phòng suite của khách sạn.
Phòng tắm riêng, ghế sofa dài, thậm chí còn có tủ lạnh và quầy bar?
Chẳng phải… quá xa xỉ rồi sao?
"Khi nào cậu xong thì gọi tôi." Hứa Trường Khê ở bên ngoài nói vọng vào.
Hạ Xán lớn tiếng đáp: "Ờ."
Cô rón rén bước vào nhà vệ sinh, lấy đồ bơi của mình từ trong túi.
Không dám để Hứa Trường Khê chờ quá lâu, Hạ Xán nhanh chóng mặc áo tắm màu đen, kiểu dài tay liền thân kín đáo nhất, nên cũng không cần phải xấu hổ.
Nhưng khi nhìn thấy bộ đồ vừa thay ra nằm trên bồn rửa tay, mặt cô lại nóng bừng, vội vàng nhét tất cả vào túi, dùng khăn tắm che lại ở trên cùng.
Hạ Xán mở cửa, thấy chàng trai đang co chân dựa vào tường, một tay cầm điện thoại, tay kia nhét vào túi áo khoác, vẻ mặt tập trung.
"Tôi xong rồi."
Hứa Trường Khê ngẩng đầu, chỉ vào cầu thang ở cuối, nói với cô: "Chỉ cần đi từ đây vào, nhớ làm ướt người ở cửa trước khi xuống nước. Phía trên cầu thang có hồ bơi ngoài trời, bây giờ không thể xuống đó được."
"Ừm." Bỗng cảm thấy khô miệng, Hạ Xán gãi cổ, liếc Hứa Trường Khê rồi nhanh chóng quay mặt đi, "Vậy tôi đi trước nhé."
"Này." Hứa Trường Khê gọi cô lại, hỏi, "Cậu biết bơi chứ?"
"Biết chứ." Hạ Xán thấy buồn cười vì câu hỏi của cậu, không biết bơi thì cô đến đây làm gì?
Hứa Trường Khê lại hỏi: "Trình độ bơi đến mức nào?"
"Cũng tạm được." Hạ Xán chớp mắt, càng lúc càng thấy hoang mang. Chẳng lẽ bơi không giỏi thì không cho mình xuống nước?
Hứa Trường Khê gật đầu, phân vân mãi rồi vẫn mở miệng: "Hay cậu đợi tôi lại đây rồi mình cùng xuống nước?"
Nói xong, cậu lại bổ sung: "Để phòng bất trắc."
"Hả?"
Hứa Trường cầm lấy tay nắm cửa từ tay cô, cố gắng lách người vào trong, nhắc nhở: "Chờ tôi vào."
Chiếc túi thể thao trên vai cậu rất to, lúc vào cửa cậu vô tình vung nó trúng lưng Hạ Xán, khiến cô loạng choạng ngã về phía trước.
"Cậu…"
Đáp lại chỉ còn cánh cửa đóng sầm trước mặt cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!