Chương 11: KỲ NGHỈ NGẮN NGÀY

Nhớ lại những gì đã xảy ra trong giờ Thể dục hôm nay, Kiều Dạng cảm thấy hơi nặng nề trong lòng, cô hỏi Hạ Xán: "Lần thi thử này không phải cậu làm khá tốt sao? Mẹ cậu vẫn chưa hết giận à?"

Hạ Xán hỏi lại cô: "Có hết giận hay không thì mẹ tớ vẫn như thế mà? Nhìn tớ như nhìn tội phạm, chỉ bắt tớ học, tốt nhất là đừng ăn, cũng đừng ngủ."

Kiều Dạng đưa tay vỗ nhẹ vào lưng cô nàng.

"Buồn vui của mỗi người đúng là không thể so sánh." Cô thở dài ra vẻ u sầu, "Có thể nào cho một tia sét xuống để chúng ta hoán đổi cơ thể không, bây giờ to2w thật sự rất cần mẹ cậu đến hối thúc tớ học."

Hạ Xán biết cô đang trêu mình, nên cười nói: "Thôi đi, bảo tớ đi thi lịch sử chính trị thì cậu xong đời."

Cô nàng nương theo ánh sáng nhìn vào đồng hồ, gần mười giờ hai mươi: "Tớ về nhà đây, giờ này mọi khi là tớ cũng sắp đến dưới lầu rồi."

"Ừ." Kiều Dạng vẫy tay: "Tạm biệt."

Làm việc xấu nên trong lòng cảm thấy không yên, Hạ Xán đẩy xe đạp vào gara và khóa lại. Cô cúi đầu suốt dọc đường, để những sợi tóc vụn bên má che phủ khuôn mặt, hít một hơi thật sâu để ổn định lại nhịp tim đang đập nhanh.

Cửa nhà mở, trong bếp có tiếng động.

Cô bước vào nhà rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.

"Về rồi à?" Dương Nam Thanh mặc tạp dề, thò đầu ra nhìn cô một cái, "Hử, bố con đâu rồi?"

Hạ Xán sửng sốt: "Dạ?"

"Hai bố con không về cùng nhau à?"

Ánh mắt Hạ Xán lóe lên, cô nín thở không dám nói gì.

Trong hành lang vang lên tiếng bước chân, Dương Nam Thanh nhìn ra cửa rồi nói: "Chắc là bố con, đi mở cửa đi."

Cửa lớn được mở ra, Hạ Phong Minh đứng sau cánh cửa đang định tra chìa khóa vào ổ thì thấy Hạ Xán, ông hỏi: "Con tan học từ lúc nào vậy? Bố không thấy con, bố đã đợi ở đó rất lâu, mọi người đều đã về hết, cổng trường cũng vắng tanh."

"À, con." Hạ Xán ấp úng mở miệng, càng nói giọng càng nhỏ: "Hôm nay cô giáo cho tan học sớm."

"Bố cũng đến sớm mà, lúc đó mới có chín giờ rưỡi." Hạ Phong Minh cảm thấy nghi ngờ.

Ánh nhìn của phụ huynh như hai chiếc đèn huỳnh quang trong phòng thẩm vấn, Hạ Xán nuốt nước bọt, cảm tưởng mình sắp không thở nổi.

Dương Nam Thanh giơ tay bước tới, cô sợ hãi rụt cổ lại, nhắm mắt nghiền.

"Để mẹ sờ xem nào. Cảm lạnh à? Sao tự dưng lại đau đầu?" 

Bàn tay vừa chạm vào nước đè lên trán, cảm giác hơi lạnh, đầu ngón tay có một lớp chai mỏng, cảm giác vừa quen thuộc vừa thô ráp khi chạm vào da.

"Phải đấy." Hạ Phong Minh bước vào trong nhà, cười đùa: "Ông nội con đã già rồi, ngày nào cũng kêu đau nửa đầu thì thôi, còn con bé tí tuổi thì đau đầu cái gì."

"… Con muốn đi vệ sinh." Nói xong, Hạ Xán vội vã chạy đi.

"Để mẹ pha cho con một cốc rễ bản lam[12] nhé." Dương Nam Thanh gọi với theo sau, "Đồ ăn khuya sắp xong rồi, con đi tắm trước đi."

[12]Rễ bản lam là một vị thuốc Bắc dùng trong giải nhiệt, tiêu độc, phòng bệnh.

Tiếng nói chuyện của bố mẹ bị ngăn cách ở phía sau cánh cửa, Hạ Xán cúi người xuống, hai tay chống lên đùi, đôi mắt nóng bừng, cô đưa tay dụi mắt.

Năm cuối cấp ba, nơi việc học là quan trọng nhất, lịch học đã có một thuật toán mới.

"Kỳ thi thử lần ba sẽ diễn ra sau kỳ nghỉ vài ngày. Đây là lần thi liên trường cuối cùng trước kỳ thi tuyển sinh đại học, có một số bạn trong hai lần thi thử trước đều không đạt kết quả tốt, kỳ nghỉ này nhất định phải tranh thủ thời gian để kiểm tra và khắc phục những thiếu sót."

Hạ Xán xếp gọn các đề thi mới phát trên bàn vào trong tập tài liệu, tổng cộng chỉ có chưa đầy hai ngày nghỉ, khối lượng bài tập nhiều đến mức không biết còn tưởng là đang nghỉ hè.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!