Sau khi lên lớp 12, lịch học chỉ còn ba môn tự chọn, Hồ Lượng thường chiếm giờ tự học thứ Hai để giảng bài.
Giữa một loạt ký tự Ngữ văn, Tiếng Anh, Toán, chữ "Thể" như tia sáng le lói trong đêm tối, như một khúc gỗ nổi trôi giữa đại dương sâu thẳm, đặc biệt quý giá và rực rỡ.
"Ra xếp hàng đi. Hôm nay thời tiết đẹp, thầy cô bảo cho cả lớp ra sân chơi." Mạc Chi gọi vọng ra từ cửa sau.
Kiều Dạng duỗi tay vươn vai, sau đó ôm chặt quyển vở bài tập trên bàn vào lòng.
Thấy Mạch Sơ không mang gì theo, cô hỏi: "Cậu không định làm bài tập à?"
Sau khi tỉnh dậy, Mạch Sơ dụi mắt, uể oải mở miệng: "Không thích. Buổi tối tự học còn nhiều thời gian mà."
Còn hơn một tháng nữa là đến kỳ thi đại học, ai cũng đang chạy đua với thời gian, ước gì một phút chia thành ba phút. Dạo gần đây, số người đi vệ sinh trong giờ giải lao cũng giảm hẳn.
Nhìn vẻ thư thái và tự tin của Mạch Sơ, Kiều Dạng gật đầu như đã hạ quyết tâm rồi đặt vở bài tập trở lại bàn.
Trời nóng nực, trưa nay mẹ Trần Thiên Cù đã làm sữa đậu xanh đá rồi gửi cho cậu. Bà còn mang thêm vài chai nữa để cậu chia với các bạn cùng lớp.
Có lẽ do uống quá nhiều nước, Kiều Dạng vừa ra đến sân tập đã cảm thấy cơn buồn tiểu. Cô nín nhịn, cuối cùng cũng đợi được đến lúc thầy giáo nói tan học.
"Mình muốn đi vệ sinh." Kiều Dạng rụt vai nhìn Mạch Sơ: "Ở đây có toilet không?"
"Hình như ở phía sau bục phát biểu có."
Trong trí nhớ, phía sau đó là một bãi đất hoang, Kiều Dạng tỏ vẻ nghi ngờ: "Cậu chắc chứ?"
"Cứ đi thử xem, không sao đâu, mình sẽ che chắn cho cậu."
Kiều Dạng vừa bước ra một bước, nghĩ đến điều gì đó lại kêu lên một tiếng, vội vàng hỏi Mạch Sơ: "Cậu có mang theo khăn giấy không?"
Mạch Sơ lắc đầu: "Để mình đi mượn cho cậu nhé."
Hỏi một vòng các bạn nữ trong lớp thì chẳng ai mang theo khăn giấy, Lưu Gia Lạc thì có, nhưng cục giấy nhàu nát trong túi là thứ cô bạn dùng để lau mũi.
"Thế nào? Cậu có nhịn được không?" Mạch Sơ hỏi.
Kiều Dạng kẹp chặt hai chân gật đầu, rồi lại lắc đầu với vẻ mặt sắp khóc.
"Các cậu đang làm gì ở đây?"
Phía sau bục có một mái hiên để che nắng cho khán giả, ngay khi các đội giải tán, các học sinh vừa tan lớp sẽ tới đây tụ tập tốp năm tốp ba.
Mạc Tri và mấy cậu nam sinh ngồi ở hàng ghế đầu, đã quan sát hai người hồi lâu.
Mạch Sơ giơ tay che nắng, ngẩng mặt lên hỏi: "Mấy ông có khăn giấy không?"
Hai hàng lông mày của Kiều Dạng nhíu lại thành hình chữ Bát (), cô gật đầu thật mạnh, rặn ra từ kẽ răng một câu: "Tôi muốn đi vệ sinh."
Trần Thiên Cù lập tức sờ vào túi: "Trong áo khoác của tôi có."
Nhưng cậu không mặc áo khoác.
"Tôi có." Hứa Ân Lâm lấy từ trong túi ra một gói giấy ăn rồi đứng dậy khỏi ghế nhựa. Cậu ấy đi đến bên bục phát biểu, cúi người đưa cả gói giấy ăn cho cô.
Mạch Sơ vội vàng đưa tay ra nhận, nói: "Cảm ơn nhé."
"Không có gì."
"Đi thôi." Cô ấy giơ gói giấy ăn trong tay quay lại tìm Kiều Dạng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!