Chương 1: BẢNG MỤC TIÊU

"Mạch… Ơ, Kiều Dạng, bạn cùng bàn của cậu đâu?"

Kiều Dạng khẽ ngoảnh đầu, trả lời Mạc Tri: "Chưa tới."

"Hả? Lại không tới?"

Trần Thiên Cù lắc cái chai nhỏ trong tay, rồi ném lọ thuốc đã uống hết vào thùng rác bên tường: "Giờ ông mới phát hiện ra à? Đã được vài tiết rồi."

"Ngại quá, tôi ngủ cả sáng nay, vừa mới tỉnh ngủ." Mạc Tri vươn vai rồi đứng dậy khỏi ghế.

Trời mưa liên miên, đã nửa tháng không có giờ Thể dục.

Tòa nhà dạy học bị che khuất trong mây mù, trong phòng học ồn ào, Trần Thiên Cù vừa kéo cửa sổ ra thì Mạc Tri liền rụt cổ lại kêu lạnh.

Mùa đông dài đằng đẵng, dù đã là tháng 3, gió vẫn lạnh thấu xương.

Kiều Dạng đứng trên ghế, tay chống vào tường để hoàn thành nét cuối cùng của "Bảng vàng đề danh".

Cô thả tay xuống, thở phào một hơi, nghiêng đầu gọi: "Ai đến đỡ tớ xuống cái?"

Hàng Dĩ An ngáp dài định đứng dậy, thì Trần Thiên Cù đã tới trước một bước. Cậu ngồi lại ghế, phát hiện Mạc Tri đang cúi người giữa chỗ của Kiều Dạng và Mạch Sơ, không biết đang lén lút lục lọi cái gì.

"Ông làm gì đấy?"

"Tìm từ điển." Mạc Tri ngẩng đầu lên: "Mạch Sơ để đâu rồi nhỉ?"

Hàng Dĩ An cúi người lấy ra một cuốn từ điển Anh – Trung cỡ lớn từ ngăn bàn: "Ở chỗ tôi."

Mạc Tri tặc lưỡi, mở miệng trách móc: "Sao không nói sớm, làm tôi lật đi lật lại nửa ngày."

Hai tay đều là bụi phấn, Kiều Dạng đưa cánh tay ra, nhờ sức của Trần Thiên Cù đặt chân trở lại mặt đất.

Hàng Dĩ An hỏi cô: "Mạch Sơ vẫn chưa đến à?"

"Chắc lại xin nghỉ rồi." Kiều Dạng nhận lấy khăn ướt từ tay Trần Thiên Cù và lau tay, rồi cầm ghế trở về chỗ ngồi.

"Trong học kỳ này, tôi chỉ gặp cậu ấy được vài lần." Trần Thiên Cù nói.

"Đúng vậy." Hàng Dĩ An nhìn Kiều Dạng: "Cậu ấy có chuyện gì thế?"

Kiều Dạng lắc đầu: "Không biết, gần đây cậu ấy cũng ít lên QQ."

Mạc Tri ngẩng đầu khỏi cuốn từ điển, nhìn thoáng qua chỗ ngồi trống, hỏi: "Không lẽ bận rộn với việc tuyển thẳng?"

Kiều Dạng ngoái lại hỏi: "Tuyển thẳng?"

"Tôi đoán thế." Mạc Tri lật trang giấy trong tay: "Chẳng phải lúc nghỉ đông, cậu ấy lại đi Thượng Hải còn gì. Có khi là để tham gia trại mùa đông của các trường đại học bên đó."

Trần Thiên Cù gật đầu: "Nói cũng có lý, Mạch Sơ vừa đến kỳ nghỉ đông, nghỉ hè là lặn mất tăm."

"Tôi chưa nghe cậu ấy nói bao giờ." Kiều Dạng nhíu mày: "Có phải là chỉ tiêu của trường không?"

"Trường học cho là điều không thể, học sinh ở quận huyện nhỏ như chúng ta không thể chen chân vào thành phố lớn." Hàng Dĩ An lục tìm trong cặp sách và lấy ra một gói cà phê hòa tan, xé bao bì rồi nói: "Họ có nhiều cuộc thi cho ban Tự nhiên, còn bọn mình chỉ biết chờ đợi huyết chiến thi đại học thôi."

Câu nói này khiến trai im gái khóc, tiếng chuông vào giờ vang lên, giáo viên môn Chính trị Dư Nguyệt Anh trở lại bục giảng, lớp học nhanh chóng trở lại yên tĩnh.

Lên lớp 12 đổi phòng học, Hồ Lượng đã điều chỉnh chỗ ngồi cho họ, bây giờ mỗi người một bàn học, giữa hai người đều có lối đi ngăn cách. Giờ không còn chỗ che chắn, phía dưới lớp muốn làm gì thì các thầy cô đều có thể nhìn thấy hết.

Nước nóng rót vào cà phê hòa tan, hương vị ngọt đắng lan tỏa từ ghế sau, Kiều Dạng chống cằm ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!