Trình Du từ nhỏ đến lớn không để tóc dài là vì sự tiện lợi, nhưng thực tế với khuôn mặt và ngoại hình của cô, tóc ngắn hay dài đều rất đẹp.
Cô nghe theo gợi ý của Mạnh Đường, bắt đầu nuôi tóc dài.
Nhưng nuôi tóc dài cần có thời gian, lỡ như bản thân không thích chẳng phải công cốc sao?
Trình Du nổi hứng lên mạng mua một bộ tóc giả, bản thân không nhìn kỹ độ dài, mua về mới phát hiện là tóc dài dùng cho cổ trang.
"…"
Chu Miểu cười đến mất kiểm soát, Trình Du ném bộ tóc giả cho cô ấy: "Đừng cười nữa, sửa lại một chút là đội được mà."
Chu Miểu ném trả lại bộ tóc giả: "Muộn thế này rồi, mai tớ sửa cho cậu, tớ về trước đây."
Trình Du đành phải tiễn cô ấy ra cửa, đợi Chu Miểu đi khuất, cô đảo mắt một vòng, đội bộ tóc giả lên đầu để thử độ dài.
"Trời ạ, dài thế này á?"
Trình Du đóng cổng lớn, lẩm bẩm một mình đi vào trong sân.
Vừa vòng qua bức bình phong, cô chạm mặt với Mạnh Cạnh Phàm không biết đang định làm gì.
Trời quá tối, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt hắt ra từ bức bình phong phía sau, chiếu sáng dáng người Trình Du nhưng lại giấu hoàn toàn khuôn mặt cô vào bóng tối.
"Em…"
"Mẹ ơi…"
Hai giọng nói một lớn một nhỏ vang lên cùng lúc, tiếng gào như quỷ khóc của Mạnh Cạnh Phàm dọa sợ tất cả mọi người trong viện.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Trình Du từ nhỏ đến lớn không để tóc dài là vì sự tiện lợi, nhưng thực tế với khuôn mặt và ngoại hình của cô, tóc ngắn hay dài đều rất đẹp.
Cô nghe theo gợi ý của Mạnh Đường, bắt đầu nuôi tóc dài.
Nhưng nuôi tóc dài cần có thời gian, lỡ như bản thân không thích chẳng phải công cốc sao?
Trình Du nổi hứng lên mạng mua một bộ tóc giả, bản thân không nhìn kỹ độ dài, mua về mới phát hiện là tóc dài dùng cho cổ trang.
"…"
Chu Miểu cười đến mất kiểm soát, Trình Du ném bộ tóc giả cho cô ấy: "Đừng cười nữa, sửa lại một chút là đội được mà."
Chu Miểu ném trả lại bộ tóc giả: "Muộn thế này rồi, mai tớ sửa cho cậu, tớ về trước đây."
Trình Du đành phải tiễn cô ấy ra cửa, đợi Chu Miểu đi khuất, cô đảo mắt một vòng, đội bộ tóc giả lên đầu để thử độ dài.
"Trời ạ, dài thế này á?"
Trình Du đóng cổng lớn, lẩm bẩm một mình đi vào trong sân.
Vừa vòng qua bức bình phong, cô chạm mặt với Mạnh Cạnh Phàm không biết đang định làm gì.
Trời quá tối, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt hắt ra từ bức bình phong phía sau, chiếu sáng dáng người Trình Du nhưng lại giấu hoàn toàn khuôn mặt cô vào bóng tối.
"Em…"
"Mẹ ơi…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!