Chương 5: Là một người mù

Ngày thứ ba Khương Ức An về kinh thành, Quốc Công phủ đã bắt đầu chuẩn bị sính lễ dạm hỏi.

Hôn sự này đã định đoạt xong, nhưng nàng chẳng có chút tự giác nào của một cô nương sắp xuất giá, ba ngày liền, ngày nào cũng ngủ đến mặt trời lên cao ba sào mới dậy.

Tại Quế Hương Đường, lão thái thái đã đợi cháu gái cả ba ngày mà vẫn không thấy nàng đến dập đầu vấn an, sắc mặt càng lúc càng khó coi, "Lần này về mà cũng không biết đến chỗ ta vấn an, ở quê tám năm, càng ngày càng không biết quy củ."'

La thị dẫn theo con trai con gái ngồi ở Quế Hương Đường trò chuyện với lão thái thái, nghe vậy liền nói: "Mẫu thân, ngày trưởng nữ về, lão gia đã dặn nàng đến dập đầu vấn an mẫu thân rồi, con bé này chắc là quên mất."

Sai Cao ma ma đến Hải Đường viện gọi trưởng nữ qua dập đầu, La thị tự tay xiên một miếng đào ngọt mà lão thái thái thích ăn, đặt vào đĩa trước mặt bà, cười nói: "Mẫu thân, sáng sớm hôm kia con đã sai người đến Quốc Công phủ đưa tin rồi, tiểu đồng nói Hạ phu nhân biết An tỷ nhi đã về, vui mừng khôn xiết, chắc là hai ngày nữa sẽ đến nhà chúng ta hạ sính lễ."

Nghĩ đến hôn sự này của cháu gái, trên gương mặt căng thẳng của lão thái thái hiện lên vài phần ý cười.

Việc thúc đẩy hôn sự với Quốc Công phủ, La thị có công không nhỏ, lão thái thái hài lòng nói với La thị: "Con làm rất tốt, con bé có được một mối hôn sự như vậy, phần lớn là nhờ vào mẫu thân như con, đây cũng là phúc phận của nó."

La thị mỉm cười, lại xiên một miếng dưa lưới mà lão thái thái thích ăn vào đĩa, nói: "Nhi tức (*) nào có biết gì, đều nhờ lão thái thái, lão gia chỉ điểm, những năm nay mới dần dần có chút tiến bộ."

(*) nhi tức – con dâu

Lão thái thái vốn yêu quý La thị, vì bà ta nói năng hành sự đúng mực, còn sinh cho Khương gia một cháu trai, so với Tô thị đã chết sớm kia không biết mạnh hơn bao nhiêu lần, nghe La thị nói vậy lại càng vui vẻ, khẩu vị cũng tốt hơn, ăn liền mấy miếng hoa quả.

Trong Hải Đường viện, Khương Ức An vừa thong thả tỉnh giấc trên giường, liền nghe có người đập mạnh vào cửa viện.

Nàng vừa mới về phủ, nha hoàn ma ma hầu hạ nàng trước đây đã sớm bị giải tán, chỉ có một tiểu nha hoàn do La thị tạm thời cử đến, tên là Hương Thảo, năm nay mới mười ba mười bốn tuổi, vốn là người nhóm lửa làm việc vặt trong nhà bếp, lúc nhỏ vì một trận bệnh mà hỏng cổ họng, là một cô bé câm không nói được.

Khương Ức An không quan tâm ai đến gõ cửa, kéo chăn trùm đầu ngủ tiếp. Hương Thảo nghe tiếng gõ cửa "đông đông đông", đứng sau cửa vô cùng sốt ruột. Tối qua, đại tiểu thư đã khóa cửa viện, chìa khóa cất trong túi của chính mình, không có chìa khóa cô không mở cửa được!

"Hương Thảo, nha đầu chết tiệt này, ngươi không nói được chứ đâu phải bị điếc, nghe thấy ta gõ cửa còn không mau mở ra? Lão thái thái còn đang đợi đại tiểu thư đến thỉnh an đó, làm lỡ việc cẩn thận cái mạng của ngươi!" Cao ma ma qua khe cửa nhìn thấy bóng người sau cửa, liền ở ngoài mắng chửi.

Hương Thảo co rúm vai như chim cút, quay người chạy nhanh đến bên ngoài chính phòng, nhưng lại đột ngột dừng bước.

Cô không dám vào đánh thức đại tiểu thư.

Tối qua cô đã tận mắt thấy đại tiểu thư lấy ra mấy con dao mổ lợn từ một chiếc rương gỗ, con dao nào cũng được mài sắc bén sáng loáng, so với Cao ma ma hay mắng người phạt người, cô càng sợ vị đại tiểu thư xa lạ mang dao này hơn.

Cao ma ma ở ngoài đập cửa viện, đại tiểu thư ở trong phòng ngủ say sưa, đắc tội ai cũng không có kết cục tốt, một trận phạt là không thể tránh khỏi, Hương Thảo ôm vai trốn sau mái hiên lau nước mắt.

Đột nhiên, cửa phòng "két" một tiếng.

Khương Ức An kéo cửa phòng bước qua ngưỡng cửa.

Hôm nay nàng mặc một chiếc trường bào đối khâm (**) màu đỏ lựu, chân đi ủng đen, eo thắt một sợi dây lưng nhỏ màu mực, tóc dài buộc cao thành đuôi ngựa đơn giản, ánh sáng rực rỡ chiếu xuống, nàng khẽ nheo mắt, thong thả vươn dài cánh tay duỗi người.

(**) đối khâm là một loại áo có hai vạt áo trước song song, thường để buông thõng, khoác bên ngoài, nhìn được rõ lớp áo bên trong, loại áo này thường xẻ tà 2 bên, độ dài chưa chạm đến chân váy, thường được làm từ bốn mảnh vải.

Liếc nhìn nha hoàn đang trốn trong góc khóc lóc, nàng nhíu mày, ném chìa khóa trong tay qua.

Hương Thảo bắt lấy chìa khóa, ngẩn người, ngơ ngác nhìn Khương Ức An, thấy nàng ra hiệu cho mình đi mở cửa, vội cúi đầu lấy tay áo lau mắt, vội vã chạy đi mở cửa viện.

Cao ma ma ở ngoài đợi hai khắc, lòng bàn tay sắp đập sưng lên, cổ họng cũng sắp khản đặc, thấy Hương Thảo cuối cùng cũng mở cửa, liền giơ tay định tát vào mặt cô.

Cánh tay vừa giơ lên, cổ tay lại đột nhiên bị nắm chặt.

Cao ma ma quay mặt lại, thấy đại tiểu thư một tay nắm lấy cổ tay bà, sức lực lớn đến mức nhất thời không giãy ra được, vội cười nói: "Đại tiểu thư, nha đầu này lười biếng quá, ta thay người dạy dỗ nó."

Khương Ức An khẽ nhướng mày, từ trên cao nhìn xuống bà, cười khẩy nói: "Nha hoàn hầu hạ trong viện của ta, chính là người của ta, có nên dạy dỗ hay không, đâu đến lượt ma ma xen vào?"

Cao ma ma xoa xoa cổ tay đau nhức, ngượng ngùng cười nói: "Đại tiểu thư, là ta nhiều chuyện rồi. Phu nhân sai ta đến, là mời đại tiểu thư đến viện của lão thái thái, lão thái thái đã đợi lâu rồi, đại tiểu thư qua đó ngay đi."

Ăn no ngủ đủ, dưỡng sức ba ngày tinh thần phấn chấn, Khương Ức An khoanh tay thong thả đi đến Quế Hương Đường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!