Chương 3: Sớm ngày dạm hỏi

Từ trấn Thanh Thủy về kinh thành phải đi cả ngàn dặm đường, xe ngựa mệt mỏi suốt chặng đường, cuối cùng cũng đến kinh thành vào cuối tháng ba khi xuân sắp tàn.   

Thấy xe ngựa đã vào cổng thành, Cao ma ma ngồi trong xe cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, sai tiểu đồng đi cùng thúc ngựa về báo tin cho lão gia và phu nhân trước.   

Trong chính phòng của Khương phủ, nghe tin trưởng nữ sắp về đến nhà, Khương lão gia Khương Hồng phất tay áo đứng dậy, ánh mắt trầm ngâm nhìn ra ngoài sân, chau mày nói: "Con bé này, cuối cùng cũng đã trở về."   

La thị mím môi cười.   

Về việc định hôn cho trưởng nữ với Quốc Công phủ, tuy chồng bà không phản đối nhưng vẫn trách bà mấy câu "hấp tấp quá", "hôn nhân đại sự, nên bàn bạc rồi mới quyết". Nhưng lễ vật của Quốc Công phủ đã nhận rồi, hơn nữa gả vào Quốc Công phủ cũng là phúc phận của trưởng nữ, nên ông cũng chỉ nói vài câu rồi thôi.   

Hôn nhân đại sự, do cha mẹ định đoạt, hai vợ chồng họ đều đã đồng ý, lão thái thái cũng sớm gật đầu khen bà làm việc chu toàn, cho dù trưởng nữ có bất mãn trong lòng, cũng chỉ có thể nghe theo sự sắp đặt của trưởng bối.   

La thị ân cần giúp Khương Hồng sửa lại vạt áo, cười nói: "Đúng vậy, cuối cùng cũng đón được An tỷ nhi về, lão gia, chúng ta ra cửa đón con bé đi."   

Khương Hồng cũng có ý đó, sai người đến viện của lão thái thái báo một tiếng, lại cho người gọi thiếu gia và nhị tiểu thư đến, cùng họ ra đầu ngõ đón trưởng nữ về nhà.   

Đợi đủ hai khắc, nhị tiểu thư Khương Ức Vi trang điểm lộng lẫy xong mới đủng đỉnh đến chính viện.   

Ước chừng lúc này xe ngựa của trưởng nữ cũng sắp đến, Khương Hồng dắt theo vợ con, theo sau là tiểu đồng, nha hoàn đông đảo đi ra ngoài.   

Thế nhưng, Khương lão gia đi đầu vừa bước qua nhị môn (*), chỉ nghe một tiếng "rầm" vang dội, cổng chính phía trước dường như bị ai đó đạp tung ra!  

(*) nhị môn – cửa thứ hai, sau cửa chính 

Cả đám người kinh hãi đồng loạt dừng bước, La thị còn hét lên một tiếng vịn vào cánh tay Khương Hồng, nói: "Ban ngày ban mặt, có kẻ dám tự tiện xông vào nhà chúng ta sao?"

Khương Hồng chau mày, sắc mặt sa sầm, bỏ lại mọi người, tăng tốc bước về phía cổng.   

Rẽ qua một góc, trước mắt bỗng trở nên thoáng đãng.   

Chỉ thấy hai cánh cổng sơn son thếp vàng của Khương gia mở toang, trưởng nữ một chân đạp lên ngưỡng cửa, hai tay khoanh trước ngực, hất cằm tựa vào cửa, ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào trong viện, không giống dáng vẻ đã được rèn giũa tính tình trở nên ngoan ngoãn hiểu chuyện, mà ngược lại giống như chủ nợ đến đòi nợ!   

Khương Hồng lập tức nổi giận đùng đùng!   

"Con xem con ra thể thống gì! Cánh cổng này không gõ được hay không mở được, mà phải dùng chân đạp?"   

Khương Ức An nhìn ông cười cười, lơ đãng cử động cổ tay mấy cái, gọi một tiếng: "Phụ thân."   

Tiếng "phụ thân" này khiến cơn giận của Khương Hồng nguôi đi vài phần, sắc mặt xám xịt cũng dịu lại đôi chút.   

Ông lạnh lùng đáp lại, rồi mới nhìn kỹ Khương Ức An, tám năm không gặp, mười tám tuổi rồi, đã thành một thiếu nữ, rất giống với dáng vẻ của Tô thị.   

Nghĩ đến người vợ đã mất, Khương Hồng không tự nhiên phẩy phẩy tay áo, nhìn trưởng nữ lạnh giọng nói: "Ở quê cũng không mài giũa được tính khí của con, có chút nào giống dáng vẻ của một cô nương biết lễ nghĩa không? Nếu còn ngang ngược như vậy, ta không tha cho con đâu!"   

"Ngồi xe ngựa cả chặng đường, xương cốt đều mỏi nhừ, con chỉ thử xem chân tay còn sức lực không." Khương Ức An làm như không nghe thấy lời ông, lười biếng vươn vai đi về phía trước, lúc đi qua trước mặt cha mình còn nhắc nhở, "Phụ thân, lần sau nếu thật lòng muốn đón con thì ra cửa sớm một chút, đừng lề mề lâu như vậy, gọi cửa mãi không ai trả lời, không trách được con sốt ruột phải đạp cửa."   

Sắc mặt Khương Hồng biến đổi mấy lần, định mở miệng mắng trưởng nữ vài câu, nhưng La thị cùng con trai, con gái đã đuổi kịp, đành phải tạm thời nén cơn giận, dù sao cũng là ngày đầu tiên trưởng nữ về nhà, tạm thời không so đo với con bé nhiều.   

"An tỷ nhi," La thị vượt qua mọi người tiến lên kéo tay Khương Ức An, ngắm nghía từ đầu đến chân rồi lại từ chân đến đầu mấy lượt, miệng không ngớt lời khen ngợi, nước mắt ào ào tuôn rơi, "An tỷ nhi đã lớn thế này rồi, thật là ngày càng xinh đẹp! Mấy năm con không ở nhà, không biết chúng ta nhớ con đến nhường nào, tam đệ và nhị muội của con sớm đã nói muốn đón con về nhà!"   

Khương Ức An rút tay ra, giơ tay ngăn lời La thị: "Mẫu thân, lời nhớ nhung con thì không cần nói nữa, những năm qua, có ngày đêm nào con không nghĩ đến mọi người..."   

Lời chưa dứt, ánh mắt nàng rơi xuống người nhị muội Khương Ức Vi, người sau thì sờ sờ chiếc vòng ngọc phỉ thúy trong suốt trên cổ tay, vẻ mặt vô cùng đắc ý.   

Khương Ức An liếc nhìn chiếc vòng trên cổ tay cô ta, rồi lại nhìn một đầu đầy trâm cài vàng ngọc lấp lánh chói mắt, nhếch môi cười lạnh, quay đầu nhìn La thị nói: "Nhị muội đúng là nhớ nhung con thật, con không ở nhà, nhị muội đem hết tất cả trang sức trong phòng con đeo lên người mình rồi nhỉ? Chỉ là không biết, nhị muội đây là thấy vật nhớ người, hay là định chiếm làm của riêng?"   

La thị nghe vậy, nụ cười trên môi cứng lại, không khỏi chau mày trừng mắt nhìn con gái ruột một cái.

Vừa rồi vội vàng ra đón trưởng nữ, bà không để ý những chiếc trâm cài mà Khương Ức Vi đeo là của trưởng nữ!   

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!