Động tĩnh bên ngoài truyền tới chính phòng, những âm thanh kiều mị ở gian trong đột nhiên im bặt.
Gió lùa từ bên ngoài viện, lá rụng trên mặt đất bị gió cuốn bay lên như bươm bướm, trong nháy mắt, Khương Ức An đạp qua phiến đá xanh, sải bước vào trong viện.
Thấy đại thiếu phu nhân càng lúc càng tới gần, Thế tử gia cùng di nương vẫn còn ở gian trong, hai nha hoàn một trái một phải canh giữ ở ngoài cửa vội vàng lao lên ngăn nàng lại.
"Đại thiếu phu nhân chậm đã, di nương cùng Thế tử gia đang nghỉ trưa, không có phân phó thì không được vào, mời người chờ ở bên ngoài!"
Nói xong, nha hoàn còn không thèm che giấu cái trợn mắt khinh miệt.
Thu Thủy viện này có quy củ: Thế tử gia đang ở đây, đừng nói đại thiếu phu nhân, ngay cả đại phu nhân đến cũng phải chờ truyền mới được vào. Ai mà chẳng biết!
Bước chân Khương Ức An hơi khựng, lạnh nhạt quét mắt một cái, điềm đạm nói: "Vậy ngươi mau vào truyền lời, ta tới là muốn hỏi Thế tử gia cùng di nương phạt ta quỳ từ đường, rốt cuộc là vì ta phạm lỗi gì?"
Nha hoàn bĩu môi cười lạnh: "Đại thiếu phu nhân, Thế tử gia phạt người quỳ, đương nhiên có đạo lý của Thế tử gia. Nô tỳ khuyên người vẫn nên mau mau đến từ đường quỳ đi, lỡ không may quấy rầy Thế tử gia nghỉ ngơi, chỉ sợ còn bị phạt nhiều hơn!"
Khương Ức An chỉ nhếch môi cười, lười nói thêm lời vô nghĩa, lập tức lướt qua hai nha hoàn, giơ tay gõ thật mạnh mấy cái lên cánh cửa đang đóng.
Tiếng gõ cửa ầm ầm vang lên, hai nha hoàn cuống cuồng, vội vàng đẩy người, muốn xô nàng ra khỏi viện.
Nàng thậm chí không buồn liếc nhìn nha hoàn, cổ tay khẽ hất, vỗ nhẹ hai cái vào vai hai nha hoàn.
Nàng chỉ dùng mấy phần lực coi như cảnh cáo, mà vai nha hoàn đã tê rần, cánh tay nhũn ra, lòng bàn tay cũng tê dại, không thể tiếp tục giơ tay lên.
Đau đến phát sợ, hai nha hoàn ôm tay lùi vội ra xa, không dám tiến lên thêm nửa bước.
Gian trong không có động tĩnh, Khương Ức An khoanh tay đứng ngoài cửa, hét lên: "Bên trong nghe rõ, ta đã đến, mau ra nói cho rõ ràng!"
Lời nàng vừa dứt, cửa kẽo kẹt mở từ bên trong, Thế tử gia Hạ Tri Nghiễn bừng bừng lửa giận bước qua ngạch cửa, tay nắm roi ngựa mạ vàng.
Men rượu đã vơi, sắc mặt ông ta âm trầm đến có thể ngưng nước, lạnh lùng liếc Khương Ức An, vung tay áo, đầu roi gần như quệt thẳng vào mặt nàng.
"Hỗn xược! Không biết quy củ, không biết trời cao đất dày! Nơi này đâu phải chỗ ngươi muốn vào là vào? Phạt ngươi đến từ đường quỳ để ăn năn hối lỗi, mà ngươi còn dám chạy tới đây làm loạn cái gì?"
Con dâu nhà khác bị công đa mắng đã sớm hổ thẹn mà che mặt khóc lóc chạy đi, Khương Ức An chỉ hơi nhíu mày, không khách sáo mà đẩy phăng đầu roi ngựa đang chỉ vào mặt mình.
"Phụ thân mắng ai hỗn xược? Nhi tức thế nào mà phụ thân cho là hỗn xược? Vì sao vô cớ bắt nhi tức quỳ từ đường? "
Hạ Thế tử nheo mắt nhìn con dâu, lửa giận bốc cao ngùn ngụt, gân xanh trên trán giật thình thịch.
Là Thế tử gia của Quốc Công phủ, có người nào không cung kính ông ta? Từ trước đến nay, chỉ có ông ta quát người, chưa từng có kẻ nào dám tranh cãi với ông ta.
Con dâu mới vào cửa này quả thật gan to bằng trời, không chỉ cãi, còn dám vặc lại ông ta.
Xem ra ông ta hôm nay không dạy dỗ nàng cẩn thận thì nàng còn không biết quy củ Quốc Công phủ rốt cuộc là cái gì!
Cổ tay Hạ thế tử run run, đột nhiên vung roi ngựa lên, roi vụt qua không khí phát ra tiếng rít vang, quật thẳng vào vai Khương Ức An.
Lúc này, hai nha hoàn ở xa còn chưa kịp phản ứng, đã theo bản năng nhắm hai mắt lại, tưởng như ngay sau đó sẽ nghe thấy tiếng roi vụt trúng da thịt.
Nhưng âm thanh dự đoán không vang lên, hai nha hoàn lặng lẽ hé mắt, không khỏi khiếp sợ mà đưa tay bịt kín miệng mình.
Chỉ thấy đại thiếu phu nhân một tay đặt ở sau lưng, một một tay khác vững vàng nắm gọn đầu roi ngựa, tiếp theo nàng chậm rãi vòng roi vào cổ tay, tùy ý giật nhẹ một cái, roi ngựa liền từ tay Thế tử gia bay ra ngoài, rơi gọn vào tay nàng dễ như trở bàn tay.
Gân xanh bên thái dương Hạ Thế tử nổi lên, tức đến muốn hộc máu mà run cả người.
Con dâu này không ngoan ngoãn chịu phạt, lại còn hỗn xược cướp roi trong tay ông ta.
Khương Ức An nhíu mày nhìn roi ngựa mạ vàng, liếc nhìn Hạ Tri Nghiễn một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!