Chương 19: Phạt quỳ từ đường!

Tiểu nha hoàn Ngọc Phiến của Thu Thủy viện ôm con mèo trắng tên là Li Nô chạy một mạch vào Thu Thủy viện.

Vừa sợ vừa hoảng, cô ta thở hổn hển bước vào chính phòng, miệng lắp bắp không nên lời, chỉ một mực nói: "Di nương, không hay rồi, không hay rồi..."

Liễu di nương đang tựa trên sập mỹ nhân để Ngọc Thoa xoa vai bóp chân, nghe vậy liền nhíu mày, nhổ miếng lê tuyết đang ngậm trong miệng ra, hỏi: "Hoảng hốt cái gì, rốt cuộc có chuyện gì?"

Vừa dứt lời, từ trong ngực Ngọc Phiến liền vang lên mấy tiếng "meo meo" yếu ớt.

Con mèo Li Nô yếu ớt nằm trong vòng tay Ngọc Phiến, bộ lông trắng như tuyết lấm tấm những vệt máu.

Liễu di nương kinh hãi, bật dậy khỏi sập, Ngọc Thoa vội hầu hạ bà ta mang đôi giày thêu đính ngọc trai.

"Li Nô bị sao thế này?"

Ngọc Phiến vội đáp: "Di nương, chân của Li Nô bị thương rồi!"

Liễu di nương nhận lấy Li Nô xem, lập tức dựng mày liễu, nổi giận mắng: "Đồ vô dụng, đến một con mèo cũng không trông nổi, nếu Li Nô có mệnh hệ gì, coi chừng cái mạng của ngươi!"

Ngọc Phiến "bịch" một tiếng quỳ xuống đất, dập đầu hai cái.

Di nương bảo cô ta hàng ngày chăm sóc Li Nô, nhưng Li Nô nghịch ngợm, thường lén lút ra khỏi viện chơi, hôm nay Li Nô lại chạy ra ngoài, đến khi cô ta tìm thấy Li Nô thì nó đã co rúm trong góc tường, chân bị thương.

"Di nương, nô tỳ sai rồi, xin di nương nguôi giận."

Liễu di nương nhìn rõ vết thương trên chân Li Nô, càng thêm đau lòng tức giận, giơ tay tát vào mặt Ngọc Phiến một cái.

Một tiếng "chát" vang lên, trên mặt Ngọc Phiến lập tức hiện lên dấu năm ngón tay đỏ ửng.

Cô ta ôm mặt, quỳ thẳng tắp, không dám hó hé nửa lời.

Liễu di nương nghiến răng nghiến lợi giơ tay, cái tát tiếp theo sắp giáng xuống thì giọng của Tứ phu nhân Thôi thị đã vang lên từ ngoài cửa.

"Di nương, đừng trách Ngọc Phiến, chuyện này không phải lỗi của nó," Thôi thị như một cơn gió đi vào chính phòng, nhìn thấy con mèo bị thương trong lòng Liễu di nương, lắc đầu chậc chậc mấy tiếng, bĩu môi nói nhỏ, "Nha hoàn của ta tận mắt nhìn thấy, là tiểu Khương thị mới gả vào cửa đã bắt mèo của di nương, còn đánh nó một trận tơi bời!"

Liễu di nương sững sờ, cười lạnh gật đầu, "Thì ra là nàng ta, cũng chỉ có thể là nàng ta! Đúng là làm phản rồi, nàng ta lại dám đánh Li Nô của ta!"

Một chân sau của Li Nô máu chảy ròng ròng, nó co rúm yếu ớt trong vòng tay Liễu di nương, Liễu di nương đau lòng v**t v* mấy cái, liền sai Ngọc Thoa đi lấy thuốc trị thương đến băng bó cho mèo.

Thôi thị thở dài mấy hơi, nói: "Vết thương này không phải vừa đâu, tiểu Khương thị kia ra tay độc ác, sợ rằng chân con mèo này phải phế mất."

Liễu di nương nhíu chặt mày, nghiến răng cười lạnh mấy tiếng.

Lén lút nhìn sắc mặt lạnh đi của Liễu di nương, Thôi thị thở dài khuyên nhủ: "Di nương, ta đến đây, tuy là báo cho di nương biết tiểu Khương thị làm mèo của di nương bị thương, nhưng không phải muốn di nương gây sự với nàng ta. Di nương nghĩ xem, nàng ta là đứa lớn lên từ nghề mổ lợn, lúc gả vào cửa còn cầm theo một con dao, hung hãn lắm, di nương đừng chấp nhặt với nàng ta, nuốt cục tức này cho qua đi."

Sắc mặt Liễu di nương càng thêm xám xịt, "Tứ phu nhân đúng là độ lượng, bà có lòng khoan dung như vậy, chứ ta thì không thể."

Nếu không phải tiểu Khương thị mới gả vào cửa lắm mồm lắm miệng đáng ghét, Giang thị đã sớm bù cho con dâu của bà ta một đôi vòng rồi, bây giờ thật nực cười, bà ta chưa tính sổ với nàng ta, nàng ta lại dám bắt nạt mèo của bà ta trước!

Bắt nạt mèo của bà ta, có khác gì đến tận cửa bắt nạt bà ta?

Thôi thị nghe vậy, vội khuyên tiếp: "Ôi chao, di nương dù sao cũng là bậc trưởng bối, đừng tức giận với một tiểu bối như nàng ta, chuyện này cứ cho qua đi."

Liễu di nương chỉ cúi đầu nhìn nha hoàn bôi thuốc lên chân Li Nô, không đáp lời Thôi thị.

Sau khi Thôi thị rời đi, Liễu di nương ôm Li Nô với cái chân quấn mấy lớp vải dày, lửa giận trong lòng càng không thể kìm nén.

Ngọc Thoa rót một chén trà mang đến, mời bà ta uống trà cho nguôi giận, nhỏ giọng hỏi: "Di nương định làm thế nào?"

Liễu di nương lạnh lùng nói: "Tiểu Khương thị làm Li Nô bị thương, ta nhất định phải cho nàng ta biết hậu quả, nếu không hôm nay nàng ta dám làm mèo của ta bị thương, sau này sẽ dám đến tận cửa tát vào mặt ta, sao ta có thể để nàng ta tùy tiện làm càn?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!