Kiệu nhỏ dừng lại bên ngoài Vinh Hi Đường.
Hạ Tấn Viễn bước xuống kiệu, đôi giày đen đạp vững trên nền đá xanh, đang định dựa vào trí nhớ bước vào trong sảnh thì một bàn tay thon thả mềm mại bất ngờ nắm lấy ngón tay dài của hắn.
Khương Ức An mỉm cười nhìn hắn, nói: "Phu quân, chúng ta cùng vào đi."
Hạ Tấn Viễn hơi giật mình, nhẹ nhàng gật đầu, nói: "Được."
Hai bóng người sánh vai bước qua ngưỡng cửa, Khương Ức An nắm chặt tay hắn, ngẩng đầu sải bước vào chính đường.
Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn vào hai người, có dò xét, có soi mói, có tò mò, thần sắc khác nhau, biểu cảm đa dạng. Trong khoảnh khắc không ai lên tiếng, nhị phu nhân Tần thị ôn hòa cười nói: "Đây chẳng phải vừa nhắc đã đến rồi sao? Tân nương nhớ dâng trà mà, giờ giấc vừa đúng, không tính là muộn."
Tần thị nói đỡ cho con dâu, Giang thị liếc nhìn bà ấy đầy cảm kích.
Vào trong sảnh, Khương Ức An mới buông tay Hạ Tấn Viễn.
Hôm nay người của Quốc Công phủ đến khá đông, nàng quay đầu nhìn một vòng, ánh mắt từ lão thái thái ngồi trên cao chuyển đến mấy vị phụ nhân, trong nháy mắt đã phân rõ thân phận vai vế của mấy người. Người lớn tuổi nhất tự nhiên là tổ mẫu không sai, còn mấy vị phụ nhân, hôm qua thành thân nàng đã gặp hai vị, chỉ có một vị là lần đầu gặp mặt.
Nàng ung dung hành lễ, nói: "Con ra mắt tổ mẫu, ra mắt mẫu thân, ra mắt các vị thẩm tử."
Giang thị thấy nàng hành lễ không sai sót, thầm thở phào nhẹ nhõm, thấy trưởng tử đã ngồi xuống, bà bèn vẫy tay gọi Khương Ức An đến gần, nhỏ giọng dặn dò: "Quốc Công phủ coi trọng nhất hiếu đễ tôn ti, hôm nay các vị trưởng bối có mặt ở đây, con đều phải dâng trà, cẩn thận một chút, đừng để xảy ra sai sót."
Khương Ức An cúi mắt gật đầu, nhỏ giọng nói: "Mẫu thân yên tâm, con biết rồi."
Nghe con dâu nói vậy, lại nhìn kỹ một chút, hôm nay ăn mặc cũng đoan trang dịu dàng, thần sắc cũng ôn nhu lễ phép, không hung hãn như hôm qua, trái tim căng thẳng của Giang thị đã yên ổn trở lại.
Hạ Hà rót trà ấm dâng lên, Khương Ức An trước tiên cúi đầu hành đại lễ với lão thái thái ngồi trên chính đường, rồi mới bưng trà tiến lên, Lưu ma ma nhận lấy chén trà đưa đến trước mặt lão thái thái, lão thái thái nhận lấy uống một ngụm, khóe môi lạnh lùng mím lại, nói: "Gả vào Quốc Công phủ, sau này phải tuân thủ quy củ của Quốc Công phủ, nhất định phải hiếu kính trưởng bối, sớm tối vấn an, phụng dưỡng công bà (*), hầu hạ phu quân, làm một thê tử hiền thuận dịu dàng.
Đã từng đọc "Nữ Giới", biết phụ hạnh, phụ ngôn, phụ dung, phụ công (**) chưa?"
(*) công bà – cha mẹ chồng
(**) "Phụ hạnh, phụ ngôn, phụ dung, phụ công" là các tiêu chuẩn đạo đức truyền thống của Nho giáo dành cho phụ nữ, còn được gọi là "Tứ đức", bao gồm: hạnh (tính nết , , trong nhà thì nết na, trên dưới, chồng con, tốt với anh em họ nhà chồng, ra ngoài thì nhu mì chín chắn, không hợm hĩnh, cay nghiệt), ngôn (lời ăn tiếng nói khoan thai, dịu dàng, nhẹ nhàng, mềm mỏng, biết lựa lời, khéo nói), dung (dáng người phải hòa nhã, gọn gàng, biết tôn trọng hình thức bản thân, , dung dị) và công (việc nữ công, gia chánh phải khéo léo)
- nguồn wikipedia.
Tim Giang thị đập thình thịch, không khỏi toát mồ hôi lạnh.
Không ngờ lúc con dâu dâng trà, lão thái thái lại kiểm tra học vấn của nàng ngay tại chỗ, nhưng con dâu trước khi xuất giá đều ở quê mổ lợn, đâu có thời gian đọc sách?
Bà căng thẳng nắm chặt khăn tay, sợ con dâu làm mất mặt, phải xấu hổ trước mặt mọi người, lại thấy Khương Ức An cong môi cười, hơi nheo mắt nhìn lão thái thái, nói: "Tôn tức (*) tuy chưa đọc qua, nhưng tổ mẫu nhất định đã đọc rồi, tổ mẫu vai vế cao nhất, thông hiểu lễ nghi quy củ, chắc chắn mọi việc đều là tấm gương cho hậu bối, sau này con nhất định sẽ học hỏi thỉnh giáo tổ mẫu nhiều hơn."
(*) tôn tức – cách xưng hô của cháu dâu với ông bà nội / ngoại
Lão thái thái nghe vậy, không biết nghĩ đến điều gì, sắc mặt hơi thay đổi, khóe môi trễ xuống mấy phần, nói qua loa: "Có thái độ ham học hỏi này, là có lòng rồi."
Lão thái thái cúi đầu uống trà, Lưu ma ma theo dặn dò trước đó của lão thái thái, đưa cho Khương Ức An một cây gậy ngọc như ý làm quà gặp mặt.
Giang thị không ngờ con dâu lại lanh lợi như vậy, thuận lợi qua được ải của lão thái thái, trong mắt vừa kinh ngạc vừa vui mừng, khóe môi nhếch lên mấy phần, lại vội vàng đè nén niềm vui trong lòng.
Tiếp theo là dâng trà cho bà mẫu, Khương Ức An bưng trà đến trước mặt Giang thị, nói: "Mẫu thân mời dùng trà."
Giang thị nhận trà uống một ngụm, nói: "Lời của tổ mẫu con phải ghi nhớ trong lòng, hơn nữa, sau này chăm sóc tốt cho Tấn Viễn, phu thê các con hòa thuận, ta cũng yên tâm."
Khương Ức An liếc nhìn Hạ Tấn Viễn.
Phu quân mù lòa của nàng đang ngồi thẳng tắp trong sảnh, nghe giọng nói của mẫu thân, hơi nghiêng đầu về phía này, sau đó lại nhanh chóng quay đầu đi, tuy nàng không thấy được biểu cảm của hắn, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy sắc mặt hắn dường như lạnh đi mấy phần.
Khương Ức An gật đầu đáp ứng, Giang thị liền lấy ra một chiếc vòng ngọc bích song phượng từ trong hộp mà Tôn ma ma đang bưng, tự tay đeo vào cổ tay cho nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!