Chương 115: Ngoại truyện 6 – Đêm nay phạt ta dụng tâm luyện sách xuân cung

Kể từ sau khi viên phòng, cứ vào mồng một hàng tháng, Hạ Tấn Viễn đều bớt chút thời gian đến Thái Y Viện một chuyến để tìm Phùng đại phu khám bệnh.

Thấy hắn ngày hôm nay lại xuất hiện đúng giờ ở y thự, Phùng đại phu đưa tay vuốt mạnh chòm râu trước ngực, biểu cảm thực sự là tiến thoái lưỡng nan, một lời khó nói hết.

Từ sau khi ông chữa khỏi bệnh mắt cho Hạ Tấn Viễn, danh tiếng của ông ở trong kinh thành vang dội như cồn, ai mà không biết ông chính là một bậc thánh thủ về nhãn khoa!

Nhưng có ai ngờ được, vị Hạ đại nhân này sau khi mắt đã khỏi lại một lần nữa tới cửa, không phải để tái khám đôi mắt, mà lại là vì……

Nghĩ đến đây, Phùng đại phu vừa vuốt râu vừa lén lút như kẻ trộm mà nhìn quanh quất hai bên, thấy không có ai chú ý tới nơi này, bèn vội vàng kéo Hạ Tấn Viễn vào phòng khám, hỏi: "Hạ đại nhân, lần này vẫn dùng liều thuốc cũ chứ?"

Hạ Tấn Viễn điềm tĩnh gật đầu, nói: "Làm phiền Phùng đại phu."

Im lặng một lát, thần sắc hắn bỗng trở nên có vài phần cổ quái, lại hỏi: "Nếu tần suất hành phòng nhiều, liệu có cần tăng thêm liều lượng thuốc hay không?"

Phùng đại phu nhíu mày nhìn hắn, càng thêm cạn lời.

Ai có thể ngờ được, vị thánh thủ chuyên trị bệnh mắt như ông, hiện tại không phải chữa mắt cho Hạ đại nhân, mà là phải đi sắc thuốc tránh thai cho hắn!

Nếu không phải nể tình đôi chút giao hảo trước đây, ông thực sự không muốn tiếp nhận cái việc nóng phỏng tay này, bằng không nếu truyền ra ngoài, thể diện của vị danh y thánh thủ như ông còn biết để vào đâu?!

Phùng đại phu thổi râu trợn mắt, giơ một ngón tay lên nhấn mạnh: "Hạ đại nhân, một chén thuốc, không thể nhiều hơn, dùng nhiều sẽ hại thân, chuyện phòng the nên tiết chế đôi chút, chớ có tham lam quá độ."

Hạ Tấn Viễn đưa nắm tay lên môi ho nhẹ một tiếng, không tự nhiên mà gật gật đầu.

Thang thuốc tránh thai kia đã được Phùng đại phu sai y đồ sắc sẵn, chỉ đợi hắn đến dùng, lúc này đang được đặt trên bếp thuốc hâm nóng, ông đích thân bưng tới.

Hạ Tấn Viễn nhìn bát thuốc đen ngòm đắng ngắt, bưng lên uống cạn một hơi.

Hắn vốn dĩ cũng không định tìm Phùng đại phu dùng thuốc, chỉ là sau khi thăm dò được biết ông có một phương thuốc tránh thai gia truyền dành cho nam tử rất hiệu quả, nên mới đành phải tìm đến cửa thăm hỏi.

Dùng xong thuốc, Phùng đại phu nhíu mày đánh giá hắn vài lượt, nhịn không được mà hỏi một câu hỏi đã nghẹn trong lòng bấy lâu nay.

"Hạ đại nhân, ngươi hiện tại đang độ trai tráng, chính là lúc nên cần con nối dõi, vì sao còn phải dùng thuốc tránh thai này?"

Hạ Tấn Viễn nói: "Chuyện con cái, ta vẫn chưa tính đến."

Phùng đại phu khó hiểu: "Lúc này không tính, còn phải đợi đến khi nào?"

Hạ Tấn Viễn rũ mắt khẽ cười.

Hắn và nương tử còn rất trẻ, chờ thêm dăm ba năm nữa mới muốn có con cũng không muộn, huống chi, nữ tử sinh nở vốn dĩ hung hiểm, hắn không muốn để nàng phải mạo hiểm dù chỉ một chút, nếu nàng không muốn sinh con, bọn họ không có người nối dõi cũng chẳng sao.

Hắn chỉ cười mà không đáp, Phùng đại phu cũng lười truy hỏi đến cùng nguyên nhân bên trong, vẫy vẫy tay nói: "Thôi được rồi, lão phu không hỏi nhiều nữa, chỉ là Hạ đại nhân sau này có đến, hãy đợi sau khi trời tối nhé!"

Hãy thừa lúc đêm tối lặng lẽ mà đến, vạn lần đừng để ai bắt gặp, nếu không vạn nhất người khác biết vị thái y này lén lút kê đơn thuốc tránh thai cho nam nhân, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến thanh danh danh y thánh thủ của ông!

Ngày hôm đó, sau khi luyện chữ và xem sổ sách như thường lệ, xử lý xong vài việc vặt trong phủ và sắp xếp mấy hạng mục quan trọng của xưởng rượu, Khương Ức An đột nhiên muốn ăn kẹo hạt thông.

Vừa hay đã mấy ngày không ra ngoài, lúc này đang là tiết đầu xuân, trời nắng ráo, phong cảnh bên ngoài cũng đẹp, nàng liền tranh thủ lúc rảnh rỗi mang theo Hương Thảo ra phủ, đích thân đi tới cửa hàng đồ khô.

Chọn được loại kẹo hạt thông mình thích, trong lòng lại nghĩ đến bà mẫu, tổ phụ cùng các thẩm thẩm, nàng liền chọn thêm kẹo hoa mai, bánh bát trân, mứt hoa quả, hạt dưa cùng các loại ăn vặt khác.

Tuy nhiên, nhìn những loại quả khô đồ ngọt này, nàng luôn cảm thấy còn thiếu chút gì đó.

Chỉ là món đồ khô bày biện rực rỡ trong cửa hàng đều đã ở trước mắt, nàng ngó trái nhìn phải, ngoài ra không còn muốn mua gì khác, đành thôi.

Ra đến bên ngoài cửa hàng, nhìn thấy bên đường có người bán kẹo hồ lô, ánh mắt nàng không khỏi sáng lên.

"Hương Thảo, đi mua mấy xiên kẹo hồ lô lại đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!