Sắc trời mới tờ mờ sáng, trong hoa viên Định Quốc Công phủ vang lên vài tiếng ho khan nặng nề.
Giang thị vừa được nha hoàn hầu hạ thay y phục xong, cầm chén thuốc trị ho còn vương chút dư vị đắng, một mặt dặn bọn gã sai vặt lo chu tất xe ngựa, một mặt sai Hạ Hà đi mời Tôn ma ma vào gặp.
"Phu nhân định xuất môn tới Khương gia sáng nay sao?"
Gió đầu xuân còn phảng phất khí lạnh, Tôn ma ma hai tay lồng sâu vào tay áo, vừa vào chính phòng đã thấy hơi ấm tỏa ra từ chậu than trong góc, khiến không khí thêm phần khoan khoái.
Giang thị vốn mang thể hàn, lại ho mãn tính nên trong phòng chỗ bà ở luôn phải đặt lửa than, riêng ngoài viện sớm đã không cần sưởi nữa.
"Hôm qua nhận được thiếp bái, sau giờ Ngọ, Khương phu nhân, La thị đã đích thân gửi thiệp hồi âm, mời ta sáng nay qua làm khách. Khương phủ cách khá xa, chúng ta nên lên đường sớm."
Giang thị khoác lên vai chiếc áo lông trắng, đến khi chuẩn bị ra cửa, Hạ Hà lại cẩn thận trao lò sưởi tay cho bà, Tôn ma ma thì ôm tráp trang sức mà theo sát chủ nhân cùng lên xe ngựa hướng về Khương phủ.
Kinh thành vốn rộng, bốn phía đông, tây, nam, bắc đều phân các phường lớn nhỏ, phồn hoa huyên náo. Định Quốc Công phủ tọa lạc ngay phường An Định, gần sát hoàng cung, ấy là nơi tụ hội của vương thân quốc thích, quan tước triều đình, phủ đệ san sát nối nhau, nơi này tấc đất tấc vàng, thực là chốn tôn quý bậc nhất kinh kỳ.
Còn như các vị quan nhỏ, bổng lộc khiêm nhường, đa phần lại chọn bên ngoài thành, nhằm khu đông hoặc tây nơi giá đất phải chăng, xây dựng tư trạch, phần nhiều kiếm lấy an ổn mà sinh cư lập nghiệp.
Trạch viện của Khương gia tọa tại khu đông, trong ngõ Đa Phúc.
Xe ngựa Quốc Công phủ mất hơn một canh giờ mới đến ngoài ngõ nhỏ. Qua dằn xóc một hồi, Giang thị đã có phần mệt mỏi, gương mặt càng thêm tái nhợt, may nhờ ngậm một miếng gừng tím mà tinh thần mới vững hơn đôi chút.
Tới trước cửa Khương phủ, Tôn ma ma ngạc nhiên: Khương lão gia, Khương Hồng, giữ chức Điển Bạc thất phẩm tại Thái Thường Tự, nào ngờ phủ đệ lại riêng biệt một khu, cổng lớn khang trang, bên ngoài nhìn vào lại có quy mô không nhỏ.
Giang thị đâu còn tâm tư chú ý nhà cao cửa rộng, vì hôm nay bà đến chủ yếu là để gặp mặt trưởng nữ Khương gia, cùng Khương gia bàn chuyện nghị thân, trên đường đi, lòng bà thấp thỏm không yên một khắc nào.
Chưa đợi gõ cửa được bao lâu, Khương phu nhân, La thị đã tươi cười ra đón ngay bậc thềm.
"Ai nha, từ sớm đã mong ngóng quý khách, mời phu nhân mau vào trong."
Hôm qua, La thị vừa mới nhận được thiếp bái của Định Quốc Công phủ đã vô cùng kinh hỉ (*), song trong lòng có chút hoài nghi.
(*) Kinh hỉ
- vừa kinh ngạc, vừa vui mừng
Khương Hồng, phu quân của La thị, chỉ là một vị quan nhỏ thất phẩm vô danh, chẳng những chưa từng kết giao với Định Quốc Công phủ, mà ngay cả cổng lớn của phủ ấy mở về hướng nào cũng không biết. Những năm về trước, tại một lần cùng dự yến thưởng hoa, bà ta mới được nghe người ta nhắc đến Định Quốc Công phủ nổi danh, rằng nơi ấy có trưởng tôn thông tuệ hơn người, song lại mang tiếng "khắc thê", không may sa vào cảnh mù lòa.
Khi ấy, bà ta mới biết tại chốn kinh thành náo nhiệt này tồn tại một gia tộc quyền quý như vậy.
Nay đột nhiên quý nhân tự mình ghé thăm Khương gia, thật sự khiến trong lòng bà ta thấp thỏm, chẳng rõ rốt cuộc Hạ phu nhân, Giang thị, có ý gì mà đến nơi đây.
La thị cung kính đón tiếp Giang thị vào phòng khách, phía sau Tôn ma ma vừa đi vừa đảo mắt tứ phía, không khỏi kinh ngạc, thầm xuýt xoa mấy tiếng.
Bà ta liếc sơ qua, Khương phủ này trước sau phỏng chừng có đến năm gian, đông tây còn có sân phụ, dù rằng đất khu đông giá cả phải chăng hơn, một viện lớn như vậy cũng phải đáng giá không ít bạc, tuy không sánh được danh tiếng tôn quý, nhưng không nghi ngờ gì nữa, có thể gọi là giàu có.
"Phu nhân đi đường xa mệt mỏi, ngồi xuống nghỉ ngơi, uống chút trà đi." La thị cười nói.
Sau vài câu xã giao, Giang thị thong thả uống mấy ngụm trà, mới nói: "Nói ra cũng xấu hổ, dạo gần đây lão gia gia nhà ta chợt nhớ ra hai nhà vốn là bà con xa. Chỉ khổ nỗi lão gia gia trăm công nghìn việc, trong phủ lại bận rộn, nên việc này cũng bỏ qua không nhắc tới. Lỗi cũng tại ta hồ đồ, không để bụng hỏi han nên chẳng sai người thăm hỏi qua lại cho phải đạo."
La Thị nghe xong thoáng khựng lại, mặt không lộ biểu cảm, khéo léo đặt chén trà xuống.
Ngần ấy năm đã trôi qua, nếu không phải Giang thị nhắc đến, e rằng bà ta cũng đã quên bẵng đi mất đoạn giao tình xưa cũ giữa Khương gia và Định Quốc Công phủ. Dù thực ra hai nhà cũng chẳng lấy gì làm thân thiết, chỉ là khi Tô thị còn sống, nhà mẹ đẻ của bà ấy, là Tô gia, có chút quan hệ họ hàng với Định Quốc Công phủ, những ngày lễ tết, Định Quốc Công phủ sẽ sai người đến tặng lễ.
Chỉ tiếc Tô thị khuất núi đã hơn mười năm, từ ấy hai nhà dần nguội lạnh, không còn qualại như trước.
Có thể kết thân với Quốc Công phủ, đó là chuyện tốt không thể cầu mong, tuy Tô thị đã mất, nhưng Giang thị đích thân đến thăm, mối quan hệ họ hàng này có lẽ vẫn còn khả năng nối lại.
La Thị liền vui vẻ đáp: "Ôi, nào có thế! Ngày trước lão thái thái nhà ta từng bảo nên sang Quốc Công phủ thăm hỏi các vị phu nhân cho phải lẽ. Chỉ là ta quê mùa thất học, lại sợ vô ý không hiểu quy củ mà đắc tội với các vị quý nhân. Bấy lâu chỉ thầm mong phu nhân một lần đến Khương phủ làm khách, nào ngờ hôm nay tâm nguyện lại thành rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!