Tôi nín thở, dồn hết sự tập trung để bắt lấy mọi âm thanh xung quanh.
Tiếng nước chảy, lại là tiếng nước chảy.
Tôi cảnh giác nhìn sang hai bên.
Nhưng khi ánh mắt lướt qua cửa sổ, tôi kinh hoàng nhận ra, dù tôi có xoay người thế nào, bản thân trong cửa sổ vẫn đứng yên không nhúc nhích, giữ nguyên vẻ mặt kinh hãi ban đầu, chăm chú nhìn tôi.
Tôi không chớp mắt nhìn chằm chằm vào bản thân trong cửa sổ.
Chỉ trong tích tắc! Không hề báo trước!
Một cái đầu "vèo" một cái, lộn ngược từ ngoài cửa sổ xuống.
Mái tóc ướt sũng rũ thẳng xuống.
Như một người chết đuối bị treo ngược xuống nước, sưng phù, trắng bệch.
Và trên khuôn mặt sưng phù đó, không có ngũ quan.
Một khoảng trống.
Chỉ có một khoảng trống tuyệt đối, đã nuốt chửng tất cả ánh sáng và sự sống.
Tim tôi như ngừng đập, lảo đảo lùi lại hai bước.
Giọng nói của cô ấy lại văng vẳng bên tai tôi.
"Thiên đạo chỉ nhìn thấy tôi báo thù, không thấy nỗi đau tôi đã phải chịu sao?"
"Không thể xé nát hắn, cho dù luân hồi một nghìn lần... Một vạn lần…"
"Thì... cũng... có... ích... gì?"
Bốn chữ cuối như tiếng thét chói tai của vô số oan hồn cùng phát ra.
Mang theo nỗi đau đớn, không cam tâm, tuyệt vọng vô tận và sự căm hận ngút trời.
Đèn ở khu vực nối giữa các toa bắt đầu nhấp nháy, phát ra tiếng "xèo xèo" như sắp nổ tung.
Trong khoảnh khắc, cửa kính xe rung lắc dữ dội, rồi đột ngột vỡ tan.
Không đợi tôi phản ứng, nữ quỷ đã hóa thành một cơn lốc xoáy hung bạo, cuốn tôi bay ra ngoài cửa sổ.
Tôi dùng hết sức tay phải tóm lấy mép cửa sổ.
Những mảnh kính còn sót lại đâm vào lòng bàn tay tôi.
Đau! Đau thấu xương!
Nhưng...
Không đúng!
Tất cả những điều này đều không đúng!
Trong lúc giãy giụa, tôi giơ tay trái lên.
Không có phù văn tối tăm, không có cảm giác nóng lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!