Chương 5: (Vô Đề)

12

Một lúc sau, người đàn ông mặc vest tỉnh lại.

Thấy tôi và Sơn Dương, rồi nhìn cảnh tượng trước mắt, mắt anh ta trợn tròn như chuông đồng.

Tôi chớp mắt, rồi lại chớp mắt, nói với anh ta:

"Đừng kích động, anh không biết mình đến đây bằng cách nào đúng không?"

"Anh vừa mộng du, nhảy tưng tưng qua đây, giống như một xác sống."

"Rất có thể bị ma nhập đấy."

Tôi giơ thanh kiếm gỗ đào nhỏ trong tay lên.

"Thấy chưa, tôi dùng nó đâm anh vài cái, anh mới tỉnh đấy."

Tôi vẫy tay với Sơn Dương.

"Thả ra đi. Đi thôi!"

Người đàn ông mặc vest vừa được thả miệng ra định nổi cơn thịnh nộ, tôi lại giơ thanh kiếm gỗ đào lên đâm hai cái vào không trung.

"Lời cảm ơn thì không cần nói đâu.

"Nó đều ở trong kiếm rồi."

Mặt anh ta đầy tức giận, mắt đầy nghi hoặc, nhưng cuối cùng há miệng nửa ngày cũng không nói được gì, mở cửa đi ra ngoài.

Khi tôi và Sơn Dương đi theo anh ta ra khỏi nhà vệ sinh, mới phát hiện bên ngoài có rất nhiều người vây quanh.

Ông chú hút thuốc.

Bà chị bế con.

Bà cô ăn chuối.

Một cậu bạn đeo kính gọng đen, lưng đeo một chiếc cặp máy tính lớn, để tóc nấm lùn, có lẽ đang xếp hàng chờ vào nhà vệ sinh.

Sau khi người đàn ông mặc vest bước ra, cậu ấy vừa định vào, thì thấy Sơn Dương cũng bước ra.

Sau khi Sơn Dương bước ra, cậu ấy vừa định vào, thì thấy tôi cũng bước ra.

Với vẻ mặt nghi ngờ cuộc đời, cậu ấy nhìn chúng tôi một lúc, rồi nhìn vào nhà vệ sinh cuối cùng đã không còn ai, do dự mãi, rồi quay người bỏ đi.

Tôi cũng không thể hiểu nổi, rõ ràng chúng tôi vừa làm một việc rất chính nghĩa, vậy mà giờ lại cảm thấy muốn tìm một cái lỗ nào đó để chui xuống.

May mắn thay, cứu tinh đã xuất hiện kịp thời.

"Vương Thiện Dương!"

Vẫn là nữ nhân viên tàu vừa rồi đi tới gọi Sơn Dương.

"Đã có vé giường nằm rồi, toa số 10, giường giữa số 9."

"Tuyệt vời!"

Sơn Dương phấn khích như trúng số.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!