Sau cơn mưa, con phố tràn ngập không khí mát mẻ, phảng phất hương hoa và mùi đất ẩm se lạnh.
Chiếc xe ngựa nhỏ bằng gỗ mun đen treo lục lạc vàng do Hoàng thượng ban tặng phát ra những tiếng leng keng thanh tao lướt qua các con phố thưa thớt bóng người. Từng giọt nước mưa còn vương trên rèm châu Đông Hải nhỏ xuống bắn xa đến tai con chó nhỏ đang ngồi l**m lông bên đường khiến nó sủa ầm lên.
Hương vị cuộc sống dân dã thật đậm đà.
Nhưng Phù Dữu không có tâm trạng bước xuống để v**t v* cái đầu lông xù ấy. Nàng chỉ ngây ngẩn nhìn dân chúng đang dọn dẹp nước đọng trên mái hiên, từ ngõ Trường Đình nhìn mãi tới phố Ô Y. Đến khi những viên ngói xanh đổi thành ngói lưu ly vàng, ánh sáng lóa mắt mới kéo nàng trở về thực tại.
Dựa theo ký ức, nàng chạy thẳng một đường đến Ngự Thư Phòng. Chiếc váy dài khiến nàng chạy một cách loạng choạng, thêm vào đó con đường trong cung vẫn còn trơn trượt suýt chút nữa đã khiến nàng ngã nhào.
Dư công công bên cạnh Hoàng thượng nghe thấy tin thì hoảng hốt chạy tới nghênh đón, cây phất trần trên tay y như muốn rơi rụng từng sợi.
"Ôi trời ơi, Phù tiểu nương tử à!"
Dư công công nhìn thấy nàng thì hồn bay phách lạc.
"Chốn hoàng cung này không phải nơi tiểu nương tử có thể tự tiện ra vào như thế đâu! Ít nhất cũng phải để người thông báo trước, ngài đừng làm khó lão nô chứ!"
"Xin lỗi, xin lỗi, lần sau nhất định sẽ làm vậy."
Đầu óc nàng vẫn còn choáng váng nhưng cũng không ngừng ngó vào trong.
"Phụ thân ta đâu?"
"Thừa tướng đại nhân vào diện thánh rồi."
Dư công công vội vàng giải thích: "Cũng không biết tên trời đánh nào lớn gan để cửa cung không ai trông. Tiểu nương tử muốn vào đây thì phải có lệnh! Giờ tiểu nương tử mau ra ngoài đi, lão nô sẽ coi như chưa thấy gì!"
"Ta thật sự lo lắng cho phụ thân, để ta chờ ông ấy ra ngoài được không? Ta đảm bảo không đi lung tung đâu!"
Nàng giơ hai ngón tay thề thốt, một tay khác nhanh chóng rút một túi tiền ra từ thắt lưng.
"Đây là tiền tiêu vặt của ta, tất cả đều cho công công."
Trước đây Giang Hoài Chi từng dạy nàng rằng khi nhờ người ta làm việc hãy đưa tiền bạc thì chuyện gì cũng xong.
Quả nhiên, Dư công công ôm túi tiền nặng trĩu, lặng lẽ ước lượng rồi nghĩ rằng một Thái tử phi vào cung cũng không có gì to tát. Tâm tư tham lam trỗi dậy, ông ta giậm chân quyết định.
"Được, nhưng tiểu nương tử phải ngoan ngoãn ngồi chờ, nhất định không được chạy loạn đâu đấy!"
"Biết rồi, biết rồi!"
___
Bên trong Ngự Thư Phòng.
Phù Tòng Nam quỳ suốt ba canh giờ gần như trở thành trò cười cho thiên hạ, cuối cùng cũng chờ được thánh chỉ triệu kiến.
Trong phòng ấm áp vô cùng, nhờ vào than vàng thượng hạng, mùi hương long diên thoang thoảng qua những tấm rèm thêu mây, thấp thoáng lộ ra bức bình phong thơ vạn thọ.
Hoàng đế Đại Tĩnh lặng lẽ tựa trên giường La Hán bằng gỗ tử đàn phía sau bình phong. Căn bệnh nặng sau năm mới đã cướp đi sinh lực của ông, để lại trên gương mặt sự già nua vượt xa tuổi tác. Tóc mai bên thái dương của ông đã bạc trắng. Những tấu chương của bá quan văn võ chất đầy từ án thư đến giường nhưng ông vẫn để chúng chất đống, chẳng buồn xem qua.
Phù Tòng Nam cúi người nhặt những tấu chương rơi rớt dưới đất, sau đó lại quỳ trước giường vua.
"Thần dạy con không nghiêm để xảy ra chuyện gièm pha như vậy, xin bệ hạ giáng tội."
"Khụ khụ…"
Hoàng đế như bị cơn giận làm tức nghẹn, ông ho sù sụ mấy tiếng, một lúc lâu sau, lời trách mắng đã ra đến miệng lại biến thành một tiếng cười khổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!