Chương 27: (Vô Đề)

Hôm sau, từ trên xuống dưới phủ Thừa tướng đều dậy từ rất sớm, nhìn còn long trọng hơn so với ngày đầu năm mới.

Hành non trên thớt là do Vương ma ma khi trời còn chưa sáng đã tự tay đến vườn rau nhà mình ngắt lấy, sương sớm mát mẻ được treo đầy ắp trên hành lá. Thịt bò ướp trong chậu hoa lê là do Mộc Lan chạy tới cửa tiệm thịt đứng đầu tự mình trông coi, tận mắt nhìn chủ quán cắt miếng thịt mới nhất mang về.

Bánh ngọt lót bụng trước bữa cơm là dùng số tiền lớn đặt làm theo yêu cầu từ cửa hàng Tô gia, sẽ ra lò trước giờ Ngọ một khắc sau đó sẽ được thúc ngựa giơ roi đưa đến quý phủ. Trà xanh giải ngấy sau bữa cơm là do Nhị thẩm mang trở về lúc bà ấy về nhà mẹ đẻ ở Giang Nam, có nha hoàn bẻ nửa bánh trà để pha thử, nước trà xanh biếc như sóng trông rất đẹp mắt.

Phù Dữu chọn chiếc váy anh đào hồng, viền váy được thêu thêm trân châu sáng mắt nhất, nàng nhảy tới nhảy lui trong sân như đóa thược dược đỏ, hết nhìn cái này lại nhìn cái kia, không khỏi cảm khái sự phô trương của cha mẹ.

Luận đạo đãi khách vẫn là phải nhìn phủ Thừa tướng!

"Tiểu nương tử đừng nhảy nữa."

Mộc Lan mang chậu Tây phủ Hải Đường đi vào trong, thấy nàng nên trêu ghẹo nói.

"Thái phó đại nhân sắp tới, người phải đi chuẩn bị đón khách."

"Các ngươi đã dọn dẹp bên trong xong chưa?"

Cái đầu nhỏ của nàng thò vào hướng trong phòng để dò xét, dù nàng gặp qua quá nhiều thứ tốt nhưng đối mặt với phần bố trí tinh xảo xa hoa trước mặt thì hai mắt cũng sáng ngời.

"Quá lợi hại rồi, phải mà ta có một nửa khả năng của các ngươi là tốt rồi!"

"Tiểu nương tử nói vậy là sao, tất nhiên người mạnh hơn nô tỳ chúng ta một trăm lần một ngàn lần."

Mộc Lan trước sau như một rất biết nói chuyện, cuối cùng nàng ta còn không quên thúc giục nàng.

"Tiểu nương tử mau đi đi, thế gia đế sư hiếm khi bái phỏng phủ đệ triều thần, lão gia và phu nhân đều coi trọng, không nên đi chậm làm uổng phí sự chiêu đãi này."

"Sẽ không, sẽ không."

Phù Dữu nói đến đây còn hơi có chút đắc ý nho nhỏ.

"Tiên sinh đã nói rồi, dù ta có như thế nào thì hắn cũng sẽ che chở cho ta!"

"Thái phó đại nhân quả nhiên là rất yêu thương ngài."

Câu trêu ghẹo này của Mộc Lan thật sự đã chạm đến tim đen của nàng, khuôn mặt cười ngọt ngào kia thoáng cái muốn che cũng không che được: "Đó là đương nhiên rồi!"

Dù là nói như vậy nhưng nàng cũng không trì hoãn bao lâu nữa, ngoan ngoãn đi tới cửa phủ, bên kia đúng như lời Mộc Lan nói, phụ thân mẫu thân mang theo mấy thúc thẩm, đại ca ruột nhà mình cùng với không ít huynh đệ tỷ muội đã đứng ở trước cửa từ sớm, bậc thang xây bằng cẩm thạch kia đều đầy ắp.

Cũng may vóc dáng nàng nhỏ, mang theo váy nhỏ chạy trái chạy phải thoáng cái liền chạy tới trước đám người, Phù Tòng Nam liếc mắt một cái nhìn thấy nàng, vừa muốn mở miệng hỏi nàng mấy giờ thì dư quang quét qua lại quét đến cách đó không xa, vị Thái phó đại nhân kia đang chậm rãi đi tới.

Phù Dữu không nhịn được cười "hí hí", nàng đang thấy may mắn hoàn mỹ tránh được một kiếp thì đám người liền bắt đầu khởi động, nàng bị người phía sau nhẹ nhàng đẩy, cũng nhanh chóng đi theo nghênh đón.

Giang Hoài Chi đang đi tới.

Hôm nay khí sắc của hắn tốt hơn không ít, hắn mặc trường bào cổ rộng tay áo từ bạch, nếp uốn màu nâu sậm, thắt lưng buộc dây da nạm ngọc, tay cầm một cái hộp nhỏ ba tầng bằng gỗ tử đàn, mặc dù nhìn cổ xưa nhưng cũng không nhạt nhẽo, mặc dù trông đắt tiền nhưng cực kỳ tao nhã, khiến cho một đám tỷ muội Phù gia nhìn đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

Khó trách là đệ nhất công tử trong kinh, với bộ dạng tuấn tú lãng tử như vậy thì cho dù chỉ liếc mắt một cái cũng đủ khiến họ mơ mộng khuê phòng mấy đêm rồi.

Nàng chú ý tới ánh mắt sáng quắc của các tỷ muội bên cạnh, bản thân Phù Dữu thấy chua xót trong lòng, nàng bĩu môi mặt không đổi sắc chắn ở phía trước các nàng.

"Nghe nói hôm qua Thái phó đại nhân nhiễm phong hàn thân thể còn chưa dưỡng tốt, sao ngay cả xe ngựa cũng không gọi thế."

Phù Tòng Nam đi đầu thuần thục hàn huyên, cuối cùng ông cũng không quên hạ giọng.

"Tiểu nữ ngang ngược bướng bỉnh, làm phiền đại nhân nhọc lòng."

"Không sao, trong kinh vừa vặn có cảnh xuân, nửa khắc rảnh rỗi dạo bước thưởng thức chút hoa cũng là một chuyện vui."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!