Vốn kế hoạch hành trình của Lý Văn Đào là từ bến tàu, du thuyền sẽ đi xuống vùng biển dạo một vòng quanh vịnh, vừa vặn đủ chuyến đi trong một ngày.
Nhưng bây giờ Triệu Cảnh Hàn lại thay đổi, kiên trì muốn quay về giữa đường, vì vậy mới đi được một nửa, du thuyền vừa tiến tới cửa biển thì quay đầu về đường cũ, làm người khác không khỏi mất hứng.
Kiều Nhan một phần cảm thấy may mắn vì cô có thể nhanh chóng đi tới nhà nguyên chủ thu dọn đồ đạc, một phần lại thấy tiếc nuối vì cô không thể nhân cơ hội này thưởng thức một chút cảnh biển rực rỡ của nơi này.
Lúc về du thuyền đẩy nhanh tốc độ, vì vậy thời gian trở về cũng ngắn hơn lúc khởi hành, rất nhanh du thuyền đã đưa đoàn người về bến.
Sau khi lên bờ, trước tiên đám người Lý Văn Đào liên lạc người giữ xe chờ ở bên tàu. Vốn dĩ theo lý thuyết Kiều Nhan hẳn là phải ngồi trên xe Triệu Cảnh Hàn trở về, nhưng mà đối phương giống như du thuyền được gắn hoả tiễn trên mông vậy, lập tức lo lắng chui vào trong xe lái thẳng rời đi.
Bộ dạng vội vàng kia chắc là phải đi tìm ai đó, nghe qua chuyện Kiều Nhan kể trong toilet mọi người càng hiểu rõ.
Trong lòng Triệu Cảnh Hàn một lòng lo cho con yêu tinh quỷ nhỏ kia, cứ thoải mái mà rời đi như vậy. Chỉ là người bị bỏ rơi đằng sau, ngay cả một câu quan tâm cũng không thèm nói, vì vậy Kiều Nhan nhìn cũng có chút bi thảm. Cũng may cô không thèm để ý, đang âm thầm trù tính tìm đường tới ngân hàng bỏ chi phiếu vào tài khoản, để tránh đêm dài lắm mộng.
Tiền hay vật phải đến trong tay mới an lòng được.
"Tiểu Kiều Nhan, cô ngồi vào xe của tôi đi, tiện đường tôi chở cô về. Cái tên kia cũng đừng trông nom làm gì." Vương Tĩnh hất cằm nói với Kiều Nhan, tư thái đại tiểu thư vênh mặt hất hàm sai khiến người khác, lại ngoài ý muốn không khiến người khác chán ghét chút nào.
Từ lúc Kiều Nhan nói với cô chuyện của Triệu Cảnh Hàn, ấn tượng về Triệu Cảnh Hàn của vị Vương đại tiểu thư này chỉ có mấy chữ là hoàn toàn khốn nạn, cái gì mà kính ngưỡng sùng bái với cường giả chứ… toàn bộ đều tan biến rồi.
Hiện tại cô nhìn người kia, cũng chỉ là tên đàn ông bình thường mà thôi, cùng lắm thì gia thế tốt năng lực giỏi dáng dấp có điểm đẹp trai đi.
Lần này hào quang mê người đều không còn, từ điểm được mọi người sùng bái đến lúc này thì so với mấy vị thiếu gia công tử trong cái vòng này cũng không có gì khác nhau.
Không những đánh mất bản thân vì dục vọng ham muốn, lại còn có gu phụ nữ tệ muốn chết.
Vương Tĩnh đại tiểu thư tỏ vẻ, bây giờ cô nhìn Lý Văn Đào so với cái tên háo sắc Triệu Cảnh Hàn kia còn thuận mắt hơn.
Lý Văn Đào vẫn không biết bởi vì anh ta vẫn luôn giữ mình trong sạch tới bây giờ, mà người vẫn luôn được đặt lên bàn cân với anh ta là Triệu Cảnh Hàn lại là người đối lập, cũng vì vậy mà được Vương đại tiểu thư coi trọng.
Nếu anh ta biết việc này, thế nào lúc ngủ cũng sẽ có thể cười vui vẻ mà tỉnh.
Kiều Nhan cám ơn Vương Tĩnh, ngồi vào chiếc xe Lamborghini của cô ấy, cọ tới cọ lui như thể nghiệm cảm giác ngồi siêu xe nó như thế nào.
"Nhìn bộ dạng của cô kìa, Triệu Cảnh Hàn chưa từng đưa cô chiếc xe nào hả?" Vương Tĩnh liếc mắt hỏi.
Động tác thưởng thức của Kiều Nhan dừng lại, dựa theo trí nhớ của nguyên chủ, phát hiện quả thật không có, thật là có chút mất mặt.
"Không có, bình thường anh ta đều mua quần áo túi xách giày này nọ, còn có chút trang sức, cái khác cũng không có đưa." Tiền tiêu vặt mỗi tháng cũng không có đưa đâu.
Bởi vì là bạn gái, không phải quan hệ bao dưỡng, tặng quà có khả năng nhận, nhưng tiền sẽ không lấy. Đây là nguyên tắc mà nguyên chủ vẫn luôn kiên trì. Cảm tháy dùng tiền bạn trai để cứu người nhà làm cho cô phải cúi người rồi, cũng không muốn nhận tiền của đói phương, đủ xài là được.
Dần dần, cơ bản Triệu Cảnh Hàn cũng không đưa tiền cho nguyên chủ, tiêu dùng bình thường vẫn được ghi vào tài khoản của anh ta, sẽ có người kết toán mỗi tháng.
Dù sao ăn, mặc, ở, đi lại đều có người của Triệu Cảnh Hàn phụ trách, nguyên chủ ít khi dùng đến tiền.
Cho nên, lúc ấy chơi bài ở trên du thuyền, nếu không phải biểu hiện của Kiều Nhan làm Triệu Cảnh Hàn hài lòng, thì quả thật cô không thể lấy được sô tiền lớn 600 vạn kia đâu.
"Thật keo kiệt." Vương Tĩnh khinh thường nói.
Kiều Nhan lắc đầu, tỏ vẻ cô quả thật hiểu lầm Triệu Cảnh Hàn. Anh ta tuyệt đối là mẫu bạn trai lý tưởng hào phóng, nếu không cũng không sẽ cứ một đoạn thời gian lại đưa trang sức vàng bạc cho cô.
Chẳng qua, nhiều lần đưa quà như vậy, không biết là hành động cho có hay là thật lòng. Chờ đến lúc cô đi rồi, không biết anh ta cam kết sẽ đưa vòng cổ kim cương, vòng tay ngọc phỉ thuý có còn hay không thôi.
Một đường vừa đi vừa nói chuyện phiếm, rất nhanh Lamborghini đã dừng trước địa chỉ Kiều Nhan nói, vẫn là chỗ thuê của nguyên chủ.
Đúng vậy, nguyên chủ vẫn ở phòng cho thuê, chẳng qua tiền thuê là do bạn trai trả. Lần trước Triệu Cảnh Hàn mua căn phòng ấy cho cô, xem như quà tặng. Chẳng qua nguyên chủ kiên trì quy tắc bản thân, không chịu thu nhận quà lớn như vậy, cho nên vẫn thuê đến tận giờ.
Nói cách khác, chờ lúc Kiều Nhan bỏ chạy thì có lẽ còn có thể đem phòng ở kia bán đi đổi thành tiền mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!