Chương 88: (Vô Đề)

Mặc dù Charles mang quốc tịch Mỹ, nhưng gia đình của anh ta cũng từng thuộc vào quý tộc Nga, là hậu duệ của một gia tộc lớn, gia thế không phải bình thường.

Sở dĩ, lần đầu tiên nhìn thấy mẹ Kiều, lòng anh nảy sinh nghi ngờ bởi vì diện mạo của bà rất giống một người trong trí nhớ.

Ngũ quan gương mặt rất giống bà nội đã qua đời của anh, thế nhưng bà anh tình cảm sâu nặng, cả đời chỉ có một người, sinh ra người con duy nhất chính là cha anh, không có khả năng có thêm một người con khác.

Nhưng cha anh ngày trước tính tình phong lưu, thích trêu hoa ghẹo nguyệt, cho đến lúc kết hôn mới thay đổi.

Giai đoạn đấy, cha anh tùy rằng vô cùng yêu chiều , cũng tôn trọng mẹ anh mà xử lý gọn gàng tất cả, nhưng cũng không phải không có chuyện ngoài ý muốn.

Trước khi kết hôn, có một người phụ nữ Đông phương xinh đẹp từng lừa ông ấy lên giường, trong lúc vô tình mang thai một đứa bé.

Đứa bé sinh ra vừa lúc hôn lễ sắp cử hành, đến khi tin tức đến tai cha anh cũng là lúc người phụ nữ kia vì khó sinh mà qua đời, đứa con cũng không biết lưu lạc đến nơi nào.

Ông ấy bởi vì chuyện này mà canh cánh trong lòng, về sau tính cách cũng trầm tư hơn, đến tận lúc chết vẫn dặn còn dặn dò đừng quên tìm người thân thất lạc.

Mặc dù đứa bé kia là con riêng, nhưng dù sao vẫn là giọt máu của gia tộc Charles.

Trước kia quả thật nhà họ cũng chuyên tâm đi tìm, nhưng kết quả đều là giả, sau quá nhiều lần vụ việc này cũng bị dẹp qua một bên.

Nếu không phải lần này bắt gặp mẹ Kiều, mà gương mặt này lại quá giống bà nội của anh, nếu không anh cũng không nghĩ đến trường hợp này.

"Cho nên, ngài cảm thấy, mẹ tôi chính là người ngài muốn tìm?" Kiều Nhan thốt lên hỏi một câu.

Cha mẹ Kiều sau khi được nghe trường thuật lại có chút giật mình không kịp phản ứng, hai người sững sờ đứng nhìn nhau tại chỗ.

Lông mày Triệu Quân Khiêm giật giật, nếu những lời kia là sự thật, không chừng mẹ Kiều chính là chị gái của Charles, mà cậu ta từ bạn bè lại biến thành quan hệ người thân, còn là chú vợ của anh???

Chú sao, tự nhiên vô cớ anh lại phải gọi cậu ta bằng chú, quả thật không dễ chịu chút nào.

Thế nhưng, Triệu Quân Khiêm là một người đàn ông có phong độ, anh sẽ không chỉ vì chuyện này mà tính toán chi ly, việc trước mắt phải xác định những lời nói kia có phải sự thật hay không, không để cơ hội cho người khác lừa dối bọn họ.

Charles nhìn Kiều Nhan gật đầu xác nhận, "Tin tưởng tôi, gương mặt này quả thật rất giống, hai người họ nhất định có quan hệ, tám phần tôi tin đây chính là chị gái tôi."

Kiều Nhan đưa mắt nhìn sang Triệu Quân Khiêm, cô đồng ý với anh ta sẽ đi nói chuyện với cha mẹ một chút, nếu hai người đồng ý, có thể đi làm giám định ADN.

Đợi đến lúc Triệu Quân Khiêm đưa Charles rời đi, mẹ Kiều cũng bình tĩnh trở lại.

"Tôi vốn luôn đoán bản thân và người khác không giống nhau, lúc nhỏ, cha mẹ nuôi cũng không biết quê tôi từ đâu, chỉ nghĩ là người Tân Cương lưu lạc đến đây, ai biết thế nhưng…" Đột nhiên nghe đến thân thế của bản thân, hơn nữa gia thế lại rất lớn, mẹ Kiều không nhịn được nghẹn ngào thành tiếng.

Cha Kiều ôm vợ lau nước mắt, vỗ nhẹ bờ vai bà an ủi, trong lòng âm thầm thở dài.

Nếu những lời tên ngoại quốc kia nói là sự thật, vậy vợ ông chính là tiểu thư nhà quyền quý, mà ông chỉ là một người nhà quê, thật không xứng với bà, nếu bà ấy ghét bỏ không cần ông nữa, vậy ông phải làm sao, aizzzz.

"Cha mẹ đừng lo lắng, sự tình như thế nào còn chưa kết luận được, mặc kệ có thế nào, hai người đều là cha mẹ của con, còn có em trai cùng em dâu, cùng các cháu cũng ở đây." Kiều Nhan khuyên nhủ cha mẹ hai người nên bình tĩnh.

Mẹ Kiều gật đầu, con gái nói rất đúng, cho dù chuyện diễn ra thế nào, bọn họ vẫn sống như vậy.

"Nếu là thật, ông yên tâm, tôi cũng không đi đâu cả, cái gì mà quý tộc người Nga chứ, tôi không biết cũng không liều mạng mà chạy theo.

Chúng ta sống hơn nửa  đời người, tôi vẫn nên cùng ông trở về huyện Thành dưỡng lão bế cháu mà thôi."

Cha Kiều hiểu, những lời bà nói nhất định bà sẽ làm được, không khỏi cảm động.

Kiều Nhan lặng lẽ rời đi đóng chặt cửa, để lại không gian yên tĩnh cho hai người, vừa đi ra liền gặp được Kiều Lỗi đứng chờ ở phía ngoài.

"Vợ con em đâu rồi, sao không dẫn bọn họ đi tham quan một chút?" Kiều Nhan đi tới hỏi.

Kiều Lỗi vẫy tay, nói đã được mẹ chồng chị dẫn đi rồi, trong bữa tiệc chỉ lo chơi, không ăn được bao nhiêu, vừa lúc bà ấy đi qua dẫn bọn họ đi ăn một chút, còn cậu ở đây xem tình huống thế nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!