Chương 86: (Vô Đề)

Tuy rằng Hứa Nhã Nhã được như ý nguyện trở về bên cạnh Triệu Cảnh Hàn, nhưng thực tế lại quá khác biệt so với dự đoán.

Cô ta ôm con gái nhỏ chạy đến cửa, nhưng Triệu Cảnh Hàn lại chỉ cần đứa bé, không cần mẹ nó là cô ta.

Cho dù cô ta có dùng thủ đoạn khóc lóc cầu xin thế nào nhưng Triệu Cảnh Hàn không hề tin, lại càng không muốn dính líu đến người mẹ này.

Chỉ vì quan hệ mẹ con nên không thể đuổi cô ta ra ngoài, chỉ có thể thuê một căn nhà để hai mẹ con vào ở, mời thêm bảo mẫu, mỗi tháng chu cấp phí sinh hoạt, nhưng hiện tại cũng không có nhiều tiền để cho cô ta.

Thời gian rảnh anh sẽ qua thăm con gái, Hứa Nhã Nhã còn muốn mượn cơ hội này cùng anh hàn gắn tình cảm, ôn lại chuyện cũ, muốn được gả vào Triệu gia làm Triệu thiếu phu nhân, nhưng mà Triệu Cảnh Hàn không cho cô bất cứ tia hy vọng nào.

Nói đến cùng, cô chỉ như bảo mẫu chăm sóc con cho anh mà thôi, đợi đến khi đứa bé trưởng thành, cũng là lúc cô phải rời đi.

Vào lúc này, thái độ của Triệu Cảnh Hàn kiên định không thể lay chuyển, cô ta ngoài việc hao tâm tổn phí thời gian ra thì không đạt được cái gì.

Đây đích thị nam chính trong truyền thuyết.

Khi yêu anh ta có thể hận không thể nâng người yêu lên tận mây xanh, một khi không còn yêu nữa, anh ta có thể rạch ròi đến từng chút một.

Hứa Nhã Nhã lại không hiểu được điều này, còn ôm tâm tư mộng đẹp, cuối cùng vẫn níu lấy không buông.

Thật ra theo Kiều Nhan, Triệu Cảnh Hàn sắp xếp như vậy cũng không phải hành động gì thông minh, mà ngược lại còn mang theo nhiều tai họa ngầm.

Nếu đặt vào trường hợp lão phu nhân xử lý, chỉ cần giữ lại đứa bé còn người mẹ đuổi đi coi như xong, giữ lại bên mình không khác gì ôm quả bom hẹn giờ, chỉ mới bắt đầu thôi đã khiến anh ta bị hủy hôn rồi không biết sau này còn xảy ra chuyện gì nữa.

Giữ cô ta bên cạnh, về sau Triệu Cảnh Hàn liệu có thể kết hôn không?

Nhưng Triệu Cảnh Hàn lại lo lắng con gái không có mẹ ở bên, hơn nữa Hứa Nhã Nhã cũng không dễ đuổi đi như vậy, để cô ta ra ngoài khiến người khác có người lợi dụng không bằng để cô ta dưới mí mắt để theo dõi.

Tóm lại bởi vì nhiều lý do mà Hứa Nhã Nhã thành công ở lại, ăn uống không còn phải lo, chỉ là có hơi vắng vẻ, không có cảm giác tồn tại.

Kiều Nhan chứng kiến toàn bộ quá trình, đối với chuyện này chỉ để ý một chút, cũng xem như khá thờ ơ lạnh nhạt.

Dù sao cũng không phải cha mẹ anh ta, hơn nữa trước đây còn có liên quan, mà người nào đấy nhà cô lại vô cùng để ý, cô cũng phải chú ý hơn chút, không nên tự mình rước họa vào thân.

Đợi đến lúc sóng gió này trôi qua, thời gian cũng ngót nghét nửa năm.

An Bảo Bảo không những có thể nhanh nhẹn chạy tới chạy lui cùng ba chơi trốn tìm mà còn có thể bi bô gọi từng người một, trở thành bảo bối trong nhà, người gặp người thích.

Lúc này, Vương Tĩnh cũng quay trở lại, đồng hành bên cạnh còn có Lý Văn Đào.

Hai người nắm tay đi vào cửa, thật khiến mọi người kinh hãi, về sau mới biết nhà trai đã cầu hôn thành công, trở về là muốn thông báo cho người nhà một chút, bắt đầu tổ chức lễ đính hôn.

Hai nhà họ Vương Lý vui vẻ vô cùng, nguyện vọng lâu nay đã thành hiện thực.

Nói thật hai nhà đều thuộc dạng danh gia vọng tộc, môn đăng hộ đối, hơn nữa hai đứa nhỏ lại cùng nhau lớn lên, thanh mai trúc mã.

Bây giờ hai đứa muốn ở cùng nhau, thật đáng mừng.

Cứ như vậy, hôn lễ dần dần được tổ chức.

Dự định hôn lễ trước đó vẫn được tiếp tục, thuận tiện kéo về một ít mặt mũi.

Kiều Nhan vui vẻ chưa được bao lâu đã nhận được thiệp mời của bọn họ, hơn nữa cô còn được mời làm phù dâu.

Hôn lễ này, cho dù với tư cách là bạn bè hay với tư cách phu nhân Triệu thị thì cô vẫn tham gia, chỉ là làm phù dâu thì cô không đồng ý.

Cô đã kết hôn rồi làm sao còn có thể làm phù dâu được, cơ hội này phải nhường lại cho các tiểu thư xinh đẹp còn chưa kết hôn.

Hôm đó, lễ đính hôn vô cùng náo nhiệt, khách mời rất đông, đối với chuyện tình thanh mai trúc mã của hai người cũng đều chúc phúc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!