Editor: Nyanko
Tuy rằng Kiều Nhan đánh bài không đến mức sát phạt bốn phương, nhưng dựa vào kỹ thuật đánh bài không tệ ở kiếp trước, trong cuộc chiến thắng thắng thua thua này cũng liên tục lời không ít lợi thế.
Nhất là lúc sau này, Kiều Nhan càng đánh càng hăng, vận may tốt không nói, còn thắng vài ván liền.
Trước mặt cô đều là một đống tiền nhỏ, mấy người trước đây ngày ngày liếc mắt đưa tình cũng vây lại xem, sôi nổi chạy lại xem xét.
Thậm chí còn trực tiếp ở bên cạnh dâng trà bưng nước, giống như hầu hạ bà chủ vậy, nhằm học vài ba chiêu, nghĩ về sau cũng có thể có cơ hội sảng khoái trên bàn đánh bài. Kiều Nhan cười không nói, cảm thấy bọn họ không thể có cơ hội kia được. Dù sao lần này là mấy vị đại thiểu thư đang đồng lòng không dấu vết mở vòi nước mà, tương đương với việc đưa tiền tới tay nàng, mấy yêu nữ ở đây cũng sẽ không có loại đãi ngộ này rồi.
Nhận được ý tốt của mấy chị em tốt, Kiều Nhan nhìn thoáng qua Vương Tĩnh, tỏ ý cám ơn.
Vương Tĩnh vẫn mang bộ dạng đại tiểu thư không ai bì nổi, đánh bài đều hết sức khí thế, nhìn không ra chút dấu vết nào về việc cô ấy đang mở đường cho Kiều Nhan.
Chẳng qua dù là mở đường cũng có ý tứ, ít nhất vận khí Kiều Nhan cũng không phải luôn luôn tốt. Nếu không chẳng phải sẽ khiến Triệu Cảnh Hàn ngồi nhìn cuộc chiến này sẽ nhìn ra manh mối gì sao.
Sau khi may mắn qua đi, Kiều Nhan lại bị đánh thua như túi bóng xì hơi, tay vẫn không ngừng đánh tiếp. Thua liền mấy ván, dẫn đến tình cảnh có chút bi thảm, mấy yêu nữ kia cũng bỏ qua cho cô.
Vì vậy, Kiều Nhan có lợi thế trước lại liên tiếp thua cuộc, nhưng mà tổng thể so với lúc vừa bắt đầu cuộc chơi thì tốt hơn rất nhiều.
Theo sau mấy ván thua là mấy ván thắng, tình hình chiến đấu trên bàn bài cực kỳ kịch liệt, mấy vị thiếu gia cũng nhịn không được muốn chơi mấy ván.
Bọn công tử nhà giàu còn chơi lớn hơn so với vị tiểu thư ở đây. Kiều Nhan chỉ tham gia hai ván, lại bị Lý Văn Đào không dấu vết lấy lại lợi thế trong tay cô, vì vậy cô tranh thủ rút lui đổi những người khác chơi.
"Này, Kiều Tiểu Nhan, như thế nào lại không chơi nữa? Mới thắng có chút ít, cũng không đủ mua một phòng trong thành phố này đâu." Sau khi ván bài kết thúc, Vương Tĩnh tìm được Kiều Nhan, gẩy mấy đồng tiền cô thắng được, mặt coi thường nói.
Kiều Nhan nhìn giá trị mấy đồng tiền, đổi thành tiền mặt ước chừng bốn năm trăm vạn, đối với cô tuyệt đối là một khoản tiền lớn, vậy là đủ rồi.
"Nhiêu đây đủ rồi. Tuy rằng mấy người có ý tốt, nhưng tôi cũng không thể triệt lông mấy người liên tục được, như vậy thật không biết điều." Kiều Nhan nói lời thật lòng.
Hơn nữa, thắng nhiều thì thắng thôi.
Vẻ mặt Vương Tĩnh không có biểu tình gì, bĩu môi nói, "Yên tâm đi, không cần phải lo cho tụi tôi. Triệu Cảnh Hàn nói thắng thua đã có anh ta lo còn gì. Nếu thua thì cho người khác tiền, người khác sẽ đi theo hắn đổi về vật càng có giá trị. Đối với đôi bên đều là tình huống toàn thắng mà thôi. Bên mua bên bán vậy đấy."
Trong đầu Kiều Nhan xoay chuyển mấy vòng, cẩn thận suy nghĩ một chút, mới hiểu ý của đại tiểu thư.
Đã nói mà, nhân vật nhỏ như cô sắp sửa rời khỏi cái vòng này, tại sao có thể có nhiều thiếu gia tiểu thư hứng thú xuất lực đưa tiền như vậy, thì ra còn có lợi ích quan hệ kèm theo.
Sợ là cô vừa vặn là một chốt trong vòng đó.
Trên thực tế, Kiều Nhan đoán chân tướng không sai biệt lắm.
Vốn dĩ lần này Triệu Cảnh Hàn tới là rải mồi tìm bạn làm ăn, Vương Tĩnh nhân cơ hội kéo Kiều Nhan đi vào, trở thành khu trung tâm trao đổi lợi ích, giúp bọn họ đạt được mục tiêu.
Mà Kiều Nhan mượn điều này có được tiền trà nước, không có gì để than phiền.
Mà điều cô cho là mấy vị đại tiểu thư thiếu gia ở đây tốt bụng chịu vặt xuống ít lông giúp mình, thật ra trong mắt đối phương không đáng giá nhắc tới. Giúp một chút cũng là giúp, là những gì cô nên có. Dù sao bị vặt chút lông trên người, bọn họ đều có thể đạt được lợi ích hơn từ người đứng đầu nữa kìa.
Sau khi Kiều Nhan hiểu được, yên lặng nhìn thoáng qua Triệu Cảnh Hàn.
Là người đứng đầu, dưới chân người này không những dẫm trên thảo nguyên xanh cỏ, mà trên đỉnh đầu cũng có cái nón xanh, vẫn là tự tay cô đội cho anh ta.
Cho chừa cái tội yêu đương không đứng đắn này, cho chừa cái tội lấy người khác làm thế thân này, ai bảo anh ta tự kiêu tự tự đại ức hiếp con gái nhà lành, đáng bị đội nón xanh lắm.
Tâm tình Kiều Nhan khoan khoái nâng lên ly sâm panh, cười cười nhìn phía đại tiểu thư, nói lời cảm ơn: "Dù sao cũng phải cảm ơn chị tiểu thư xinh đẹp đây mới phải. Nào, mời cô một ly."
"Cái gì mà chị hả, tôi mới bao tuổi, cô cũng tốt nghiệp đại học rồi, cứ thế mà kêu tôi là chị." Vương Tĩnh nhẹ nhàng chạm ly cùng cô, theo quán tính mà bất mãn dạy dỗ.
"Tôi đi học sớm thôi mà. Không bằng gọi cô là em gái nhé, cô đồng ý đấy. Chị gái nhỏ là chỉ kiểu con gái hào phóng xinh đẹp, cô như vậy thật như em gái nhỏ đáng yêu." Kiều Nhan uống hai má đỏ bừng, miệng bắt đầu thao thao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!