Editor: Nyanko
"Uầy, cô đừng khóc chứ, bọn tôi còn chưa có ức hiếp cô mà."
"Khóc cái gì mà khóc, gặp phải vấn đề thì nghĩ biện pháp giải quyết, khóc có thể làm gì được chứ."
"Đã xảy ra chuyện gì, cô nói với chúng tôi xem, xem thử là ai không có mắt lại đụng đến người của chúng ta."
Đợi đến lúc Vương Tĩnh và mấy vị tiểu thư khác hoàn hồn lại, cả đám nháo nhào loạn thất bát tao hỏi han, trong lời nói mang chút giọng điệu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Tâm tình Kiều Nhan chuyển tốt, nghe được lời chắc chắn mới thu lại nước mắt. Sau đó hốc mắt hồng hồng bắt đầu đem chuyện Triệu Cảnh Hàn dời tình cảm đến mối tình đầu trong sáng như ánh trăng, lại lôi kéo cô, muốn cô làm bia đỡ đạn cho ai kia.
Các đại tiểu thư vẻ mặt ngẩn ngơ không tin nổi. Vốn cứ nghĩ rằng chuyện giữa anh ta và Kiều Nhan vốn là chuyện ván đã đóng thuyền, sớm muộn cũng có thể uống một ly rượu mừng, không nghĩ tới nửa đường lại nhảy ra một tên Trình Giảo Kim nào đó.
"Địu (*), đây là chưa kết hôn lại gặp phải tiểu tam phá hoại mà." Vương Tĩnh sau khi phản ứng lại, thốt lên câu chửi thề.
(*) Nguyên bản là F*** nhé, dịch ra thì thô, mình nói lái cho đỡ tục hơn = )))
Đám tiểu thư phía sau cô sau khi lấy lại tinh thần, nhịn không được nghị luận ầm ĩ.
"Thì ra lời đồn đãi là thật."
"Nói vậy là sao? Gần đây có tinh bát quái gì đặc biệt hả?"
"Nghe nói là vị nữ thần như ánh trăng của Cảnh thiếu đã trở lại, Kiều Nhan là người thay thế thôi."
Kiều Nhan kể ra, cộng thêm các vị đại tiểu thư linh thông mấy tin tức nho nhỏ, chốt lại một câu cuối, chân tướng của việc này tự nhiên cũng được mọi người đoán ra.
"Kiều Tiểu Nhan, cô nghĩ như thế nào?" Vương Tĩnh hỏi rõ Kiều Nhan trước. Thần kinh Kiều Nhan run lên, lập tức ngẩng đầu một trăm tám mươi độ, lộ ra nét cười đầy ưu thương, ra vẻ kiên cường nói, "Tôi có thể làm sao chứ, đương nhiên là thành toàn cho bọn họ rồi." Thành toàn bọn họ có được chân tình.
Tình yêu chân chính đích thực, có gan đối diện với cản trở của người ngoài, có gan nhìn thẳng vào tình cảm thực tế.
Người đẹp thương tâm khổ sở, Vương Tĩnh và mấy vị chi em tốt nhìn đều có chút đau lòng.
Xem xem, một cô gái tốt như vậy, hiền lành dịu dàng, xinh đẹp lại rộng lượng, có bọn họ dạy dỗ, đã có thể thích ứng trong vòng luẩn quẩn của giới thượng lưu. So với cái vị trăng sáng đã bị ăn hết trơn còn tốt hơn nhiều.
"Cô cũng đừng quá uất ức, không bằng tìm biện pháp tranh một chút, không lẽ cứ như vậy không công lại đưa người mình đem tới chỗ khác." Vẻ mặt Vương Tĩnh không đồng ý dạy dỗ.
"Đúng vậy, đúng vậy. Cô theo Cảnh thiếu lâu như vậy, thật vất vả mới có được thành quả, không lẽ lại để lợn rừng ngoại lai không làm mà hưởng."
"Nói cái gì vậy, cẩn thận bị Cảnh thiếu nghe được, chúng ta chịu không nổi đâu."
"À, vậy tôi nói nhỏ tiếng chút."
Các đại tiểu thư người một câu tôi một câu, nói đến nỗi thiếu chút nữa Kiều Nhan không duy trì được gương mặt ưu thương. Trên mặt vẫn như cũ, trong lòng đã muốn cười nội thương.
"Tâm ý của mấy người tôi nhận, nhưng con trai thay lòng, tôi cũng không cần. Không bằng cứ buông tay như vậy, lưu lại một phần tình cảm." Mắt Kiều Nhan mờ hơi nước, ánh mắt kiên quyết cho thấy lập trường.
"Hơn nữa, cái gì gọi là người của tôi chứ. Hai năm nay anh ta vẫn không chạm qua tôi, trước kia cứ nghĩ là vì anh ta quý trọng mình, đến lúc gần đây thấy anh ta vào khách sạn mới biết, thì ra là anh ta thủ thân như ngọc vì người kia đấy."
Lời nói đau khổ này nói xong, lại ra vẻ kiên cường cười khổ một tiếng. Diễn đoạn này nước mắt Kiều Nhan lại rơi xuống, thành công thắng được nước mắt của mấy vị chị em và ai cũng đồng cảm với cô.
"Thật đáng thương mà, Cảnh thiếu cũng quá khốn nạn rồi. Không những bắt cá hai tay mà còn muốn để Kiều Nhan làm bia đỡ đạn cơ đấy."
"Anh ta xem chúng ta là gì vậy, là mãnh thú hay gì có thể ăn mất hồng nhan tiểu tâm can của anh ta chắc."
"Cô gái kia tên là Hứa Nhã Nhã. Không những làm tiểu tam chưa nói, nghe tên rất giống đoá hoa trắng đầy tâm cơ."
Vì Kiều Nhan cố tình, thanh danh của Triệu Cảnh Hàn và Hứa Nhã Nhã trong nhóm đã thành tra nam tiện nữ, hơn nữa còn chặn một đường dung nhập nhóm xã hội thượng lưu của Hứa Nhã Nhã trong tương lai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!