Chương 6: (Vô Đề)

Editor: nyanko

Triệu Cảnh Hàn lái xe đưa Kiều Nhan đưa đến bến tàu, nơi đó có một con thuyền du lịch hạng sang không hề nhỏ đang đậu.

"Đến nơi rồi, xuống xe thôi." Triệu Cảnh Hàn đang vội, vì vậy càng không đem lời chia tay Cảnh Nhan nói ra để trong lòng. Chỉ xem như là nàng đang ghen, muốn đùa giỡn chút thủ đoạn của nữ sinh này nọ. Chỉ cần nàng nghe lời, yêu cầu thế nào cũng không phải không thể thoả mãn, tâm tình Triệu Cảnh Hàn không tệ mà nghĩ thầm.

nhưng Kiều Nhan sẽ không giống như ý nguyện của hắn, nên đương nhiên là không có khả năng rồi.

"Triệu Cảnh Hàn, tôi cảm thấy tôi đã nói rất rõ ràng, nếu anh muốn đưa người tới xã giao thì nên đưa Hứa Nhã Nhã tới đây, đưa tôi tới đây làm cái gì."

Kiều Nhan không chịu xuống xe, nếu không phải vừa nãy đối phương đem chia khoá cầm theo, hiện tai cô lập tức lấy xe chạy khỏi nơi này.

"Kiều Nhan, đừng làm rộn. Nhã Nhã không giống như em nghĩ, cô ấy chỉ là bạn tốt của anh. Em có thể đừng hắt nước bẩn lên người anh được không vậy." Triệu Cảnh Hàn phiền chán khuyên nhủ, chỉ cảm thấy một khi con gái có lòng ghen tị thì miệng lưỡi đúng là lợi hại, thật là không dễ dỗ.

Kiều Nhan cười ha ha, nếu không phải tạm thời không muốn trở mặt để mình có chút thời gian thu đồ đạc chạy trốn. Thật sự lúc này cô muốn phun nước miếng vào cái tên con trai mặt heo đang đứng trước mặt này, nhân tiện phát tiết toàn bộ nỗi đau khổ buồn bực của nguyên chủ ra ngoài.

Thật là có mặt mũi mà nói là bạn tốt cơ đấy.

Bạn tốt nhà ai có thể tốt đến mức cút vào cùng một cái chăn, bạn tốt nhà ai có thể tốt đến mức làm hắn chuyên tâm đem người che giấu, bảo vệ thật nghiêm ngặt đâu.

Lừa quỷ với chị hả?

Kiều Nhan ở lại trên xe không xống, sắc mặt Triệu Cảnh Hàn tức giận đến đen lại, tâm tình tốt bị phát hỏng không còn gì.

Tính tình hắn duy ngã độc tôn, nếu không phải thời gian gấp gáp chỉ còn một bước nữa là tới cửa, anh thật sự muốn ném cô gái không biết điều này qua một bên, tìm thời gian mà dạy dỗ.

Nhưng trên thực tế, bây giờ còn không được.

Giống như vòng quan hệ có chút cấp bậc tụ hội như bây giờ, bên người Triệu Cảnh Hàn có thể đem đến bạn gái lên được mặt bàn cũng chỉ có Kiều Nhan, người có thân phận bạn gái hơn nữa lại tốt nghiệp đại học danh tiếng.

Một người khác còn chưa đưa ra được ánh sáng là Hứa Nhã Nhã. Không nói đến đối phương còn chưa có mặt mũi danh tiếng mà đến đây, cho dù có nguyện ý đến hay không, Triệu Cảnh Hàn cũng sẽ không ở nơi này… Lúc này không phải là thời điểm thích hợp để cô ấy xuất đầu lộ diện chịu khuất nhục.

Hiện tại trước hết để cho Kiều Nhan chống đỡ, đến khi Nhã Nhã chuẩn bị kỹ càng, hắn sẽ để cô ấy xuất hiện long trọng, thuận lợi cho cô ấy thân thiết với bạn bè trong vòng giao lưu của hắn.

Triệu Cảnh Hàn tính toán rất tốt, đáng tiếc Kiều Nhan không chịu phát hiện, cô ngồi trên xe không chịu xuống.

"Tôi nói không đi. Hiện tại anh đưa tôi về thành phố, không thì tôi tự mình đi." Thái độ Kiều Nhan rõ ràng, mở cửa xe sẵn sàng rời khỏi.

Thuốc tránh thai cô còn chưa uống đâu đấy, phải mau chạy trốn, làm gì có thời gian rảnh rỗi tiêu hao với tên này chứ.

Lần đầu tiên Triệu Cảnh Hàn tự nhân là cô gái mà hắn nắm rõ trong lòng bàn tay, lại tức giận đến mức mặt đều cau có. Cho dù hàm dưỡng của hắn đều đã bị tức giận vắt hết, hơn nữa tính tình hắn cũng không có bao nhiêu hoà nhã.

Từ nhỏ đến lớn hắn là thiếu gia bảo bối, trừ bỏ trước mặt lão cha hắn tay chân có hơi vụng về, phải thận trọng từ lời nói đên việc làm, thì làm gì có người nào không phải nịnh nọt hắn, lúc nào phải chịu tức giận như vậy.

Nếu không phải vì cô gái trong lòng của hắn, hắn cũng sẽ không dễ dàng tha thứ cho Kiều Nhan không biết thức thời, nhiều lần hếch mũi lên mặt.

Kiều Nhan chưa đi được mấy bước thì đã bị Triệu Cảnh Hàn kéo lại túi xách, nắm lấy tay của cô, cơ bản cũng không quan tâm làm như vậy có thể làm tay Kiều Nhan bị nắm đỏ hay không.

"Đi đã bao nhiêu lần rồi, em đi thêm lần nữa thì thế nào chứ. Nếu em nói thêm lời nào nữa, không đi thì túi sẽ không đưa cho em." Sắc mặt Triệu Cảnh Hàn trách cứ, làm bộ muốn đem túi nhỏ ném tới trong nước.

"Triệu Cảnh Hàn, anh là đồ đầu heo ngu xuẩn." Kiều Nhan thấy vậy lập tức tức giận, quay đầu muốn đoạt lại túi xách.

Trong đó còn có chút tiền và chứng minh thư của nguyên chủ, cô cũng không thể để chúng bị ném đi được.

Kiều Nhan không muốn trở mặt lại bị đối phương nhằm vào, nhưng cũng sẽ không vì vậy mà cúi thấp làm thiếp cho cái tên đầu heo này, càng không thể để tên này nghĩ cô mềm yếu muốn làm gì thì làm.

Cô cũng không phải là người hay nghe theo người khác, bà đây còn sợ người như tên khốn này sao.

Trong lúc hai người tranh chấp, mắt thấy như sắp đánh nhau, mấy vị thiếu gia trên du thuyền sôi nổi đứng nhìn, trong lúc nhất thời tiếng huýt gió không ngừng vang lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!