Vẫn là lần đầu tiên trong hai đời Kiều Nhan sử dụng thuốc tránh thai.
Cầm nó trong tay mà có chút mất tự nhiên, cô cảm giác có ánh mắt bốn phương tám hướng đang nhìn mình.
Kiều Nhan do dự nhìn trái nhìn phải, phát hiện là chính mình rất mẫn cảm, trên đường chỉ có mấy người đi lại nhưng họ đều chăm chú đi đường của họ, không ai nhàn rỗi mà cố ý chú ý đến một người bình thường như cô.
Cho dù là như vậy thì cô cũng là có tật giật mình, vội vàng tìm được nơi có thùng rác, lấy thuốc ra đem hộp thuốc nhanh chóng vứt bỏ, chỉ lấy vỉ thuốc và tờ giấy hướng dẫn sử dụng.
Tiếp theo cô vừa đi trên lề vừa xem cách sử dụng thuốc.
Ở kiếp trước có lần Kiều Nhan nghe nói có người vì sử dụng thuốc này mà vô sinh, giờ đây bản thân phải dùng đến nó, cảm giác có chút lo sợ mà cẩn thận, cô cần phải biết trước liều lượng trước khi sử dụng nó.
"Kiều Nhan, cuối cùng tìm được em rồi"từ phía sau đột nhiên có người dùng sức cầm lấy bả vai của Kiều Nhan.
Kiều Nhan giật mình hoảng sợ, thuốc tránh thai trong tay bị buông ra không giữ kịp, trong nháy mắt vì kinh hoảng mà làm rớt xuống dưới chân cống thoát nước, nằm ngay miệng cống bị nước cuốn trôi.
Kiều Nhan: "...." ngựa bà nó, là ai.
Không đợi cô phát tác, người đến ngược lại tỏ ra thái độ bực tức trách móc trước.
"Hai ngày nay em đi đâu? Gọi điện thoại cho em cũng không chịu quay về, chạy đi đâu" trong lời nói người đàn ông toàn là trách cứ, giọng điệu hoàn toàn bá đạo.
Nghe được giọng nói quen thuộc, đúng là tra bạn trai bắt cá hai tay làm cho nguyên chủ đội nón xanh
- Triệu Cảnh Hàn.
Kiều Nhan xoay người quay đầu, nhìn trước mắt vị bá đạo tổng tài ăn trong bát nhìn trong nồi này.
Hắn nhìn qua chừng hai mươi tuổi, là người trẻ tuổi như con nghé mới sanh không sợ khí thế của hổ, lại quản lý một công ty đang nắm quyền lớn được cấp trên tự tin.
Nên không hổ là vai nam chính trong tiểu thuyết sao, tướng mạo của đối phương được cho là trờiưuái, góc cạnh rõ ràng, tuấn tú đẹp đẽ có thừa, thuộc về hàng soái ca cao cấp.
Hơn nữa trời sanh dánh vóc cao 1m85 cùng một thân tài phú được nuôi dưỡng thành ngạo khí cuồng quyến, đem hắn để bên trong so với mọi người, tuyệt đối là tổng tài đẹp trai nhất, soái ca có tiền nhất.
Nhưng so với ba của hắn
- đại bá đạo tổng tài thì hắn còn kém xa lắm.
Khoảnh khắc Kiều Nhan quay đầu đem người này quan sát một lần, trên mặt không khỏi có chút cương lại hơi lạnh, nhanh chóng để tay ra phía sau lưng vò tờ hướng dẫn sử dụng thuốc trái thai thành một cục lặng lẽ vứt xuống đất.
"Anh tìm em có chuyện gì" hỏi câu này cô cuối đầu nhìn xuống miệng cống có hàng rào sắt, vỉ thuốc màu bạc rơi xuống dưới đó đã không còn bóng dáng, tiện thể có xe chạy qua cô lấy chân đá luôn tờ giấy hướng dẫn đã bị vo tròn bay đi huỷ thi diệt tích.
Đàn ông móng heo đáng giận, mỗi khi gặp sẽ không có chuyện tốt, lại quấy nhiễu tính toán của cô.
Triệu Cảnh Hàn nhìn thấy Kiều Nhan giống như không để tâm đến câu hỏi của hắn, thái độ khó tránh khỏi mấy phần không kiên nhẫn., nhưng chuyện lần này cần cô hỗ trợ ứng phó một chút, nên đơn giản là thu bớt đi tính tình của mình.
"Anh có một cuộc gặp mặt muốn dẫn bạn gái đi cùng, mấy hôm trước tìm em vốn là muốn cho em chuẩn bị trước, hiện tại có muốn cũng không kịp rồi, bây giờ đi theo anh đi"
Triệu Cảnh Hàn thu lại tính tình mà giải thích đơn gỉn hai câu, rồi sau đó không có phép Kiều Nhan từ chối mà nắm tay kéo đi đến chiếc xe thể thao có phiên bản sản xuất hạn chế màu lam, dừng ở cách đó không xa.
"Ối, anh làm gì" Kiều Nhan nhịn không được mà phát hoả. Đôi chân của cô vẫn còn đang mang một đôi giày cao gót của nguyên chủ cố ý chuẩn bị tối qua, bị hắn kéo đi liền chao đảo, thiếu chút nữa ngã nhào xuống đất.
"Cuộc gặp mặt sắp bắt đầu, lần này toàn là bạn bè quen biết, trước kia em cũng đã gặp rồi" Triệu Cảnh Hàn nghĩ là cô đang dở trò đùa giỡn tính tình con gái, kiên nhẫn mà trấn an một chút liền kéo người nhét vào xe.
"Chờ một chút" Kiều Nhan moi cửa xe đang mắc kẹt vẻ mặt rất trịnh trọng, một lời không được liền dùng hết sức lực như một người đàn ông mạnh mẽ nói "Triệu Cảnh Hàn, tôi cảm thấy chúng ta cần nói chuyện."
Triệu Cảnh Hàn vẻ mặt không hiểu, "Nói chuyện gì? rốt cuộc đang muốn làm loạn cái gì, bây giờ là thời điểm để mang tính trẻ con ra đùa giỡn sao" còn dám thẳng kêu tên của hắn, gan to rồi đúng không.
Mắt thấy mọi người chung quanh người càng ngày càng nhiều bắt đầu hướng bọn họ bên này xem náo nhiệt, trên mặt của hắn đã muốn hiển lộ ra ý phiền chán rõ ràng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!