Trêи bụng Kiều Nhan đột nhiên có động tĩnh khiến Triệu Cảnh Hàn kinh sợ, dù anh hốt hoảng đến đâu vẫn phải bình tĩnh lý trí tránh chọc giận Triệu Quân Khiêm.
Từ lúc trở thành gia chủ, Triệu Quân Khiêm hiếm khi biểu lộ thần sắc hỉ nộ ái ố như vậy, sau khi sự tình phát sinh anh cho người gọi bác sĩ tư nhân đến đây, sau đó tiến lên đi đến bên cạnh Kiều Nhan.
"Cô cảm thấy thế nào?" Anh cúi người trầm giọng hỏi, trong giọng nói xen lẫn một chút quan tâm khẩn trương khó lòng nhận ra.
Kiều Nhan lắc đầu tỏ vẻ không có việc gì, vỗ về bụng, cô đoán hẳn là thời gian con đã trưởng thành, thai nhi đã bắt đầu cử động.
Triệu Quân Khiêm buông mi mắt nhìn phía bụng hở ra, tay lớn vươn ra dường như định đụng vào một chút, hoặc là đặt trêи mu bàn tay trắng trẻo nhẵn mịn của cô cùng cảm thụ chút thần kỳ của sinh mạng.
Kiều Nhan dường như phát hiện cái gì, hô hấp cứng lại nâng lên mí mắt, cùng ánh mắt thâm thủy ẩn nhẫn của đối phương đối diện nhau, đáy lòng giống như bị thạch anh hung hăng đánh vài cái, kịch liệt nhảy lên, tâm loạn như ma.
Trong phút chốc, bầu không khí giữa hai người đột nhiên yên lặng, không một tiếng động mập mờ cùng một chỗ.
Thư ký Lý nhìn đến màn này vẻ mặt cứng đờ chớp mắt, theo bản năng nhìn về phía người còn lại ở đây, Cảnh đại thiếu còn vì sự kiện vừa rồi mà đang sợ hãi, không phát hiện được điểm bất thường, còn ông chủ nhà mình thì đứng quay lưng lại, đem Kiều Nhan bao bọc che kín mít.
Thời gian phảng phất trôi qua rất lâu, nhưng thực ra chỉ là một lúc.
Đợi đến lúc tâm tình quỷ dị khó tả của thư ký Lý phục hồi lại như bình thường, Triệu Quân Khiêm đã bế lên Kiều Nhan, tư thế bế công chúa trực tiếp mang cô ấy lên lầu.
"Ba…" Triệu Cảnh Hàn cảm giác chính mình dường như đã gây họa, hô ra một tiếng, muốn đuổi theo sau lại bị thư ký Lý thuận tay ngăn lại.
Bước chân của người đàn ông không vì cái gì mà dừng lại, chỉ để lại một câu nói lạnh lùng phân phó.
"Đứng nơi đó, chờ tôi xuống dưới."
Dứt lời, Triệu Quân Khiêm ôm Kiều Nhan biến mất ở cuối cầu thang tầng hai, sau đó liền có bước chân gấp gáp chạy đến, nữ giúp việc mang bác sĩ tư nhân vội vàng chạy tới, không rảnh chào hỏi thư ký Lý mà trực tiếp chạy lên lầu.
Sau khi bác sĩ đi lên, một lúc lâu sau, Triệu Quân Khiêm cũng từ từ đi xuống.
Áo khoác tây trang trước đó đã cởi ra, caravat cũng tùy hứng không rõ tung tích, cổ áo sơ mi trắng mở ra hai cái cúc áo, lộ ra một chút phong lưu khó giấu, giống như mở ra loại cấm kỵ nào đó.
Anh từng bước từ trêи cầu thang đi xuống, đi đến trước mặt Triệu Cảnh Hàn đang thấp thỏm lo âu, trêи cao nhìn xuống lạnh lùng nhìn chăm chú một giây, sau đó đưa tay đánh mạnh một quyền.
Triệu Cảnh Hàn bất ngờ không kịp phòng bị, A một tiếng bị đánh ngã trêи mặt đất, dưới lực bất ngờ không khống chế được lăn vài vòng mới dừng lại.
"Ba, không phải con cố ý, con chỉ là muốn ở lại thêm chút muốn ba hỗ trợ." Triệu Cảnh Hàn che mắt vừa bị đánh, lảo đảo đứng lên cuống quít giải thích.
Triệu Quân Khiêm căn bản không để ý, nếu còn ở đây dây dưa anh lại đá thêm một cước, lực đạo tàn nhẫn khiến đối phương ngã xuống đất lần nữa, ngã nhào trêи sàn nhà lạnh lẽo, dường như không đứng lên được.
Từ đầu đến cuối nhìn lại, dáng vẻ người đàn ông bất phàm trước mắt càng lộ vẻ cao lớn, Triệu Cảnh Hàn co quắp nằm đó há miệng thở dốc, không dám đề cập lại chuyện kia.
Thư ký Lý đã sớm lùi sang một bên đứng xem, đối với chuyện phát sinh tất cả đều như không thấy.
Đám người làm trong phòng khách chẳng biết lúc nào cũng né tránh ra ngoài, tốt xấu gì cũng cho đại thiếu gia kim tôn ngọc quý một chút mặt mũi.
Triệu Quân Khiêm đứng ở chính giữa, cúi đầu không chút hoang mang sửa sang lại cổ tay áo sơmi, có thêm vài phần tùy hứng, chỉ là lời nói trong miệng vẫn mang theo một chút tức giận chưa biến mất.
"Nhớ kỹ, ở bên ngoài muốn bảo vệ ai ta mặc kệ, chỉ cần bên phía lão phu nhân cao hứng, sự việc diễn ra đều tùy các người."
"Nhưng trong cái nhà cái này, nếu ta đã quyết định muốn bảo vệ người nào, mấy người đừng hòng tìm cách làm tổn thương người đó, biết không?"
"Biết thì cút đi!"
Liên tiếp mấy lời cảnh cáo khiến sắc mặt Triệu Cảnh Hàn hết sức xấu hổ, nhưng không dám phản bác cái gì, chỉ có thể khó khăn đứng lên thành thật gật đầu, sau đó khập khiễng rời đi.
Người gác cổng của trang viên nhìn đại thiếu gia rời đi, phát hiện tư thế đi đường không đúng hiển nhiên là đã bị đánh.
Có thể đánh người như vậy ngoài chủ nhân nơi này còn có thể là ai, hơn nữa xuống tay cũng không nhẹ, cho dù đối phương cố ý cúi đầu, bọn họ cũng nhìn thấy trêи mặt còn có dấu vết xanh tím mắt gấu trúc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!