Lời nói của Triệu Quân Khiêm có ảnh hưởng nhất trang viên này, đợi giọng nói trầm thấp của anh nói hết, nữ giúp việc lập tức nghiêm chỉnh đáp lại.
"Vâng, tiên sinh yên tâm." Tối qua tất cả mọi người đều thấy được, bọn họ đều hiểu, cho dù trong lòng có bát quái lợi hại đến đâu, ngoài miệng có chết cũng không thể nói bậy.
Sắc mặt của Triệu Quân Khiêm mỏi mệt, nhìn qua như một đêm không ngủ, tinh thần ngược lại có chút phấn chấn dị thường, dường như giống con mèo lớn tạm thời thỏa mãn thứ mình gắt gao kìm nén bấy lâu, đôi mắt tản ra ánh sáng lười biếng.
Anh gật đầu ý bảo nữ giúp việc có thể đi vào, cũng bảo cô động tác nhẹ một chút, đừng quấy rầy người bên trong, chờ cô ấy tự nhiên tỉnh lại rồi ăn sáng sau.
Sau khi phân phó xong, anh xoay người trở về phòng mình.
Nữ giúp việc hiểu ý của tiên sinh nhà mình, nhanh chóng dùng tai nghe thông báo cho phòng bếp, đợi đến lúc hai vị chủ nhân muốn cùng nhau dùng cơm, dặn xong rón rén đẩy cửa phòng Kiều Nhan đi vào, cũng không dám quấy rầy cô ấy.
Chỉ là nhớ đến chuyện tối qua cùng hình ảnh vừa rồi, trong lòng nữ giúp việc cảm xúc khó tả đồng thời cũng hiếu kỳ vô cùng.
Căn cứ theo nguyên tắc làm việc, cô không dám tìm hiểu thêm cái gì, trở ra đóng cửa lại rồi đứng ngắm nhìn người nằm trêи giường vài lần, phát hiện trêи mặt cô ấy cũng khôn lộn xộn như cô suy nghĩ.
Cô gái vẫn giống như trước ngủ say bên trong, chăn đệm cũng không có cái gì khác thường, trong không khí cũng không có mùi gì kỳ lạ, tất cả đều không có gì thay đổi.
Nếu không phải vừa rồi mới tận mắt nhìn thấy, lấy tình huống hiện tại, căn bản nhìn không ra có đàn ông đã qua đêm ở nơi này.
Nữ giúp việc quay đầu không dám nhìn nhiều, cũng không dám suy đoán bí ẩn của chủ nhân nơi này.
Tay chân rón rén dọn dẹp phòng ngủ một chút, đến khi vào toilet nhìn thấy phòng tắm lộn xộn cùng dấu vết vô cùng khả nghi, sắc mặt nữ giúp việc đỏ rực, nhưng cơ thể lại cảm thấy lạnh lẽo.
Cô không dám nghĩ nhiều, động tác nhanh nhẹn quét dọn sạch sẽ, rốt cuộc lúc Kiều Nhan tỉnh lại đã đem toilet khôi phục lại dáng vẻ như trước, thông gió tản mùi sau đó thậm chí còn đưa một ít hoa tươi mang lên, đem chuyện hoang đường tối qua che dấu không một kẽ hở.
Sau khi Kiều Nhan tỉnh dậy không có cảm giác được cái gì khác thường, chỉ cảm thấy giấc ngủ đêm qua rất ngon, rất lâu rồi cô không có giấc ngủ thoải mái ấm áp như vậy.
Hơn nữa cô còn mơ một giấc mơ đẹp, trong mơ giống như có cây đại thụ to lớn một tay che trời bảo vệ cô, khiến cô cảm thấy vô cùng an toàn, có thể toàn tâm toàn ý ỷ lại, không phải lo sợ, không phải phiền nhiễu.
Đáng tiếc vừa tỉnh thì loại cảm giác này cũng biến mất, khiến con người ta không khỏi buồn bã quyến luyến hương vị đêm qua.
"Tiểu thư, cô nên rời giường ăn sáng ." Nữ giúp việc đã dọn dẹp xong, đứng ở trước giường không gần không xa tươi cười nhắc nhở.
Kiều Nhan lên tiếng, cô cũng đã hoàn toàn tỉnh lại, theo bản năng sờ trán cùng hai má, cảm giác trêи mặt còn lưu lại một ít nhiệt độ cùng khí nóng khác thường.
"Tối hôm qua làm sao tôi trở về phòng?" Kiều Nhan ngồi dậy một bên chính mình chậm rãi mặc quần áo, một bên hướng nữ giúp việc hỏi qua.
Cô rõ ràng nhớ chính mình đang ở phòng khách xem kênh chăm con, bên trong cực kỳ ấm áp, trong lúc nhất thời lười nhúc nhích, giống như ngủ quên ở trêи sô pha, vậy làm sao buổi sáng lại ngủ trong phòng của mình?
"Tiểu thư đêm qua ngủ trêи sô pha, tiên sinh sau khi trở về nhìn thấy liền đem cô đưa về phòng." Nữ giúp việc cúi đầu cung kính trả lời, lại tránh nặng tìm nhẹ không đề cập đến phương thức mang cô ấy trở về.
Buổi sáng đầu óc của Kiều Nhan còn đang mơ hồ, cũng không quan tâm đến điểm này, chỉ nghĩ Triệu Quân Khiêm gọi một nữ giúp việc nào đó đem cô đưa về phòng ngủ.
"Triệu Quân Khiêm đã trở lại?" Kiều Nhan chú ý đến chuyện này, nghe qua lời của nữ giúp việc theo bản năng lẩm bẩm nói.
Lỗ tai của nữ giúp việc nghe được rõ ràng, khẳng định trả lời, "Đúng vậy, tiên sinh đang ở dưới lầu dùng bữa sáng, cô có muốn đi xuống cùng dùng cơm không?"
Động tác mặc quần áo của Kiều Nhan có hơi dừng lại, có chút chần chừ.
Phải biết trong khoảng thời gian cô ở nơi này, cô cùng anh giống như hai người xa lạ sống chung dưới một mái nhà, trừ sáng hoặc tối ngẫu nhiên gặp mặt một chút, kỳ thật hai người thật không có nhiều thời gian xuất hiện cùng nhau.
Triệu Quân Khiêm rõ ràng đang tận lực tránh mặt cô, Kiều Nhan xem như hiểu rõ, bởi vậy cũng thức thời không quấy rầy đến đối phương.
Nói thật, cô là phụ nữ mang thai, trốn không thoát nơi này mà bên ngoài lại cũng có nguy hiểm rình rập, trốn dưới sự bảo vệ Triệu Quân Khiêm an ổn sinh con, quả thật là một biện pháp tốt nhất hiện tại.
Chỉ là đợi đến khi cô bình an sinh con, khó tránh khỏi sẽ có chút liên lụy, phỏng chừng sẽ có một màn tranh đoạt, nhưng bây giờ cô không thể chú ý nhiều như vậy.
Triệu Quân Khiêm là một người đàn ông thành thục lý trí, trong mắt Kiều Nhan anh so với Triệu Cảnh Hàn tra nam đầu heo đáng tin hơn nhiều, nếu cô thức thời an phận một chút, đến lúc đó cũng có thể cùng anh đàm phán một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!