Chương 46: (Vô Đề)

"Ba, Nhã Nhã đã sinh cho con một đứa con, cục cưng mới là con trai lớn của con, nay đã được hơn hai tuổi, là một đứa nhỏ thông minh hoạt bát, con muốn cho mẹ con bọn họ danh phận…"

Triệu Cảnh Hàn không biết vì sao ba anh nghe xong tin tức anh kết hôn lại phản ứng lớn như vậy, đành phải đem chuyện con trai bảo bối kể ra, ba anh vô cùng coi trọng huyết mạch Triệu gia, anh nghĩ việc kết hôn với người trong lòng có thể thoải mái dễ dàng thông qua.

Triệu Quân Khiêm thu liễm lạnh lùng cùng tức giận, nhìn đứa con trước mặt một hồi lâu, hỏi Nhã Nhã là ai, cục cưng hơn hai tuổi là chuyện gì.

Triệu Cảnh Hàn vì thế mà cao hứng phấn chấn đem chuyện tình yêu với mối tình đầu kể qua một lượt, sau đó nói ra trọng điểm một chút, Hứa Bảo Bảo chính là kết tinh tình yêu của bọn anh, là một đứa trẻ thiên tài thông minh.

Mấy năm nay bọn họ chịu nhiều khổ cực như vậy, anh không thể cô phụ mẹ con bọn họ, cho nên sau khi cầu hôn thành công liền muốn cho cô ấy một hôn lễ long trọng.

Một mặt bù lại thua thiệt cho cô ấy cùng con trai, về phương diện khác cũng tuyên bố cho toàn thể mọi người kết quả tình yêu của mình, tựa như câu chuyện hoàng tử và lọ lem trong cổ tích, cuối cùng cũng đi đến hôn nhân, chung sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi.

Thư ký Lý nghe Triệu Cảnh Hàn đứng đó thao thao bất tuyệt, không khống chế được cúi đầu giật giật khóe miệng.

Không nghĩ đến Cảnh thiếu đã hơn hai mươi còn làm tổng tài công ty lớn, thế nhưng trêи phương diện tình cảm còn ngây thơ ấu trĩ như vậy, EQ càng thấp càng khiến người khác phải đau đầu.

Ngược lại Triệu Quân Khiêm mặt không thay đổi nghe hết câu chuyện, đôi mắt sâu hút nhìn chằm chằm đứa con ngu ngốc đối diện, cây bút trong tay gõ lên mặt bàn, rõ ràng cho thấy đang tự hỏi.

Triệu Cảnh Hàn thấy vậy liền ngậm miệng, chờ ba mình trả lời, dù sao những lời nên nói anh đều đã nói xong.

"Nếu đã quyết định cưới người tên Hứa Nhã Nhã, vậy chuyện hai mẹ con Kiều Nhan định giải quyết thế nào?" Triệu Quân Khiêm trầm tư sau đó đặt câu hỏi đầu tiên.

Triệu Cảnh Hàn vui vẻ đột nhiên ngẩn ra, cuối cùng anh nói sẽ cấp tiền hàng tháng nuôi con, nhưng mẹ con cô ấy không thể ở lại Triệu gia, nếu không thì không chỉ một mình anh mà người trong lòng cùng con trai lớn của anh cũng không vui vẻ, cũng sẽ để lại mầm tai họa sau này.

Triệu Quân Khiêm nghe xong ý tứ A lên một tiếng, tỏ vẻ anh có thể đồng ý hôn sự này, nhưng Triệu Cảnh Hàn cần thiết phải xác định chắc chắn đứa trẻ thiên tài kia là con cháu của Triệu Gia, nếu không mẹ con Hứa Nhã Nhã đừng nghĩ đến chuyện vào cửa.

"Cục cưng cùng con giống nhau như đúc, làm sao có khả năng không phải là con trai của con?" Triệu Cảnh Hàn nhịn không được vì tâm can bảo bối biện hộ.

Cả nhà bọn họ nay mới đoàn viên, tình cảm vẫn còn chưa sâu, nếu bây giờ tùy tiện mang đứa bé đi xét nghiệm, rõ ràng là không tín nhiệm người trong lòng, chính xác là đang tát vào mặt đối phương một cái.

Nhưng Triệu Quân Khiêm cũng không quản những cố kỵ kia, thứ anh cần chỉ là chứng cứ.

"Hoặc là đưa giấy chứng nhận ADN đến đây, Triệu gia sẽ thừa nhận đứa bé kia, đồng ý cho hai bọn họ vào cửa, còn không thì đừng bàn nữa." Triệu Quân Khiêm cũng không định chia rẽ uyên ương, nhưng Triệu gia không thể nuôi con của nhà khác, cho nên tất cả đều dựa vào sự thật để nói chuyện.

Triệu Cảnh Hàn có chút kinh ngạc, vốn đã chuẩn bị tư tưởng trường kỳ kháng chiến, quyết không để ý trưởng bối trong nhà phản đối, sống chết cũng phải cho người trong lòng cùng con trai bảo bối thân phận, không nghĩ đến cửa ải khó khăn nhất lại dễ dàng thông qua như vậy?

Chung quy, làm xét nghiệm này có thể sẽ khiến cô ấy ủy khuất một chút, nhưng cũng không phải không thể làm, không thể đàng hoàng thì cũng có thể lén đi làm, dù sao cũng chỉ cần chứng minh thân phận cho con trai là được.

"Bên phía bà nội…" Triệu Cảnh Hàn thử nói ra khỏi miệng.

Triệu Quân Khiêm trực tiếp đuổi người, bên phía lão phu nhân tất nhiên muốn Triệu Cảnh Hàn tự đi thông báo, có đứa trẻ chắc là lão nhân gia sẽ rất vui vẻ, dù sao anh cũng mặc kệ.

Triệu Cảnh Hàn đối với chuyện này rất nắm chắc, rời khỏi cao ốc tập đoàn Thịnh Hải liền chuẩn bị đến chỗ lão phu nhân một chút, kết quả nửa đường bị cục cưng gọi đến, nói là mẹ cùng Kỳ thúc thúc muốn đi uống trà, cậu bé muốn chờ ba mình cùng đi.

Triệu Quân Khiêm đối với rắc rối của con trai căn bản cũng không có phản ứng đặc biệt gì, đến giờ tan tầm vẫn ngồi trong phòng không nhúc nhích, xử lý xong công việc lại để thư ký Lý sắp xếp mấy cuộc đàm phán, đàm phán ổn thỏa xong mấy hợp đồng.

Màn đêm buông xuống, Triệu Quân Khiêm từ bàn rượu thoát thân đi ra, ngồi trêи xe trở về trang viên, anh đứng ở bên ngoài một hồi lâu cho tản bớt mùi rượu mới đi vào.

Mấy nữ giúp việc đứng ở cửa thấy anh liền tiến lên chào hỏi, hỏi anh có cần gì hay không.

"Cô ấy đâu?" Triệu Quân Khiêm hỏi đầu tiên.

Đám giúp việc sửng sốt, nháy mắt phản ứng kịp cô gái trong lời tiên sinh hỏi là ai, trong nhà hiện tại ngoài tiên sinh ra cũng chỉ có Kiều tiểu thư ở đây.

"Tiên sinh, tiểu thư vừa ở trong phòng khách xem TV, hiện tại hẳn vẫn còn đang xem." Nữ giúp việc cung kính thành thật trả lời.

Triệu Quân Khiêm nhíu mày, trêи mặt chợt lóe ra biểu cảm không đồng ý.

Phụ nữ mang thai vốn dĩ đã rất vất vả, làm sao có thể không chú ý giờ giấc nghỉ ngơi hằng ngày, thức đêm xem TV là chuyện gì, ban ngày không thể xem sao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!