Một buổi sáng, Kiều Nhan còn đang bận suy nghĩ biện pháp chạy trốn, đợi đến lúc nữ giúp việc đi lên gõ cửa gọi cô xuống lầu ăn sáng thì cô đã không thấy bóng dáng quen thuộc hai ngày vừa qua.
"Tiên sinh đã sớm rời đi rồi, nghe thư ký Lý nói là đi nước ngoài công tác vài ngày, rất nhanh ngài ấy sẽ trở lại." Nữ giúp việc giải thích nghi hoặc của Kiều Nhan.
Kiều Nhan cúi đầu ăn bánh bao, ánh mắt chợt lóe.
Bữa cơm này dài hơn những bữa trước, đương nhiên cô ăn vào cũng không ít, Kiều Nhan cố ý ăn quá no.
"Tôi muốn ra ngoài đi dạo tiêu cơm một chút, có thể chứ?" Sau bữa cơm Kiều Nhan giống như tùy ý hỏi
Nữ giúp việc"Đương nhiên có thể, trong trang viên khắp nơi đều là cảnh đẹp, vừa lúc bây giờ chính là đầu mùa xuân, tuy rằng nhiệt độ vẫn rất thấp, nhưng mầm non cũng đã bắt đầu xuất hiện …"
Kiều Nhan nghe nữ giúp việc nhiệt tình giới thiệu, theo đối phương đi ra khỏi cửa biệt thự.
Ngoài cổng lớn là một quảng trường lát đá cẩm thạch, ở giữa có đài phun nước, tầm nhìn bên ngoài là cả một mặt rừng cây xanh thẫm.
Nữ giúp việc còn nhắc tới khung cảnh phía sau biện thự diện tích còn lớn hơn so với phía trước quảng trường.
Kiều Nhan đi ra khỏi biệt thự quay đầu nhìn lại, tòa kiến trúc phía sau giống như một tòa thành nhỏ sừng sững dưới ánh mặt trời, tựa như lóe ra ánh sáng lấp lánh, đẹp không sao tả xiết.
Lại nói cấp bậc của đại bá tổng cũng rất khác biệt, tùy tiện đi đến chỗ nào ở trang viên này so với những biệt thự của tên tra heo nam chủ đều cao cấp hơn nhiều.
Đáng tiếc cho dù có tốt đến mấy, đối với cô mà nói, cũng chỉ có thể đứng xem từ xa mà thôi.
Kiều Nhan trong lòng cảm thán, theo nữ giúp việc đi gần nửa vòng biệt thự, không ngừng nghe cô ấy giới thiệu từng địa điểm nơi đây.
Chỉ tiếc là, theo thời gian kế hoạch của cô vẫn không có một chút tiến triển.
Mới đầu cô còn cho rằng trang viên diện tích lớn như vậy, chắc chắn phải có nơi nào đó có chút sơ hở, hẳn là tương đối dễ dàng rời đi, ai ngờ sau khi theo nữ giúp việc đi tham quan, cô mới biết tự mình nghĩ quá đơn giản.
Trang viên này của Triệu Quân Khiêm, bên trong nhìn ít người trống rỗng im lặng, kỳ thật bên ngoài bảo vệ vô cùng nghiêm ngặt, cứ năm bước một người mười bước một trạm đứng canh gác cũng không nói quá.
Dưới tình huống này, đừng nói từ bên trong chạy đi một người mà ngay cả ong mật bay đi phỏng chừng cũng không tránh khỏi ánh mắt sắc bén của đám bảo vệ.
Huống chi, trừ lúc Kiều Nhan ở phòng ngủ, thời gian khác bên cạnh đều có nữ giúp việc chăm sóc, căn bản không phân thân ra được, muốn bỏ trốn quả thật là chuyện không thể.
Kiều Nhan yên lặng giằng co vài ngày, sau khi phát hiện sự thật này chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, đáy lòng vẫn không cam lòng.
Thẳng đến một ngày cô tản bộ trở về, đột nhiên bị đau bụng, bác sĩ nói do cô suy nghĩ quá nhiều nên động thai, vì thế tạm thời cô cũng không dám suy nghĩ nhiều đến chuyện này nữa, đành phải thành thật sống yên ổn dưỡng thai.
Từ nay về sau, cô cũng không còn thường xuyên ra ngoài đi bộ, chuyên chú tập thể ɖu͙ƈ cho phụ nữ mang thai, ngẫu nhiên gác lại kế hoạch trốn chạy.
Đại bá tổng đi công tác nhưng vẫn cho người đem hết đồ đạc của cô chuyển tới đây, vào một sáng sớm Kiều Nhan đột nhiên phát hiện được "Kinh hỉ" này. Trốn cũng trốn không thoát, đồ đạc còn bị chuyển hết vào đây, bên ngoài lại có người như hổ rình mồi nhìn chằm chằm cô, Kiều Nhan cân nhắc sau đó quyết định ở trong biệt thự dưỡng thai sinh con.
Một tuần sau, Triệu Quân Khiêm đi công tác trở lại, phong trần mệt mỏi tới trang viên thì Kiều Nhan đang xem kênh chăm con, sau đêm đó bây giờ hai người chính thức đối mặt.
"Triệu tiên sinh, ngài đã trở lại." Kiều Nhan đứng lên lễ phép chào hỏi.
Triệu Quân Khiêm gật đầu, ánh mắt lướt qua hình ảnh chăm con trêи TV, biểu tình nghiêm túc chững lại một chút.
Anh thoạt nhìn có chút mệt, hướng sang thư ký Lý mang quà lên rồi lên lầu rửa mặt nghỉ ngơi.
Kiều Nhan nhìn thư ký Lý mang lên nhiều chai lọ vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi, sau mới biết được là một ít đồ ăn dinh dưỡng cho phụ nữ mang thai.
Kỳ thật mấy món đồ này phần lớn đều là ông chủ chọn, nhưng vừa nghĩ đến cha của đứa bé trong bụng Kiều Nhan, vì thế anh cũng không nói chuyện này ra làm gì.
Có vài người chính là không nên nhắc đến nhiều, trong đầu thư ký Lý vừa xoẹt qua hình ảnh đứa bé của Cảnh Thiếu, ngay sau đó Triệu Cảnh Hàn liền tìm tới cửa.
Anh ta vừa đến, còn chưa kịp đến gần bên người Kiều Nhan thăm bảo bối đầu lòng, đã bị cô ấy lạnh mặt đòi đồ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!