Di động cá nhân của Triệu Quân Khiêm vang lên lúc anh đang trong phòng họp, vì thế điện thoại là thư ký Lý hỗ trợ nghe máy.
Vốn dĩ thư ký Lý nhận thấy tình huống còn rất cao hứng, cứ nghĩ cô gái trong lòng ông chủ cũng biết liên lạc rồi, ai ngờ vừa cầm máy lên lại phát hiện chỉ là con trai ông chủ gọi tới mà thôi.
Nếu như là người của vế trước, thư ký Lý tuyệt đối không dám thay ông chủ tiếp nhận, cho dù là phải tạm dừng hội nghị một chút cũng phải kịp thời đưa qua.
Nhưng người gọi tới lại là vế sau, vậy thì không có vấn đề gì.
Thư ký Lý dựa theo quy trình ghi âm lại cuộc gọi, sau đó liền nhận nghe, đợi đến lúc Triệu Quân Khiêm từ phòng họp đi ra liền đem sự việc báo cáo lên.
"Sếp, Cảnh thiếu gia vừa rồi gọi điện thoại tới, nói muốn đưa một người đến trang viên của ngài ở tạm một thời gian."
Thư ký Lý nói chưa nói xong, Triệu Quân Khiêm liền nhíu mày, hiển nhiên là không đồng ý.
Nếu như muốn sắp xếp người nào đó vào ở, tùy tiện tìm một biệt thự nào đó không được sao, trêи địa bàn của anh không chứa chấp bất cứ ngoại nhân* nào, ngay cả đứa con tiện nghi của anh cũng vậy, chứ đừng nói đến người khác.
* Ngoại nhân: người ngoài, nhưng mình thấy để ngoại nhân hợp hơn, các bạn không thích có thể ý kiến mình sửa nhé.
Thư ký Lý dừng lại một chút, đẩy đẩy gọng kính mắt, nếu như trước đây anh cũng sẽ dừng lại không nói, quay đầu cự tuyệt Triệu Cảnh Hàn, nhưng lần này có chút khác biệt.
"Sếp, bạn gái của Cảnh thiếu mang thai, nhưng bên phía cậu chủ gặp chút phiền toái, nhất thời không thể bảo đảm an toàn cho đứa bé, cho nên…" Tìm đến ba muốn được hỗ trợ.
Triệu Quân Khiêm nghe được Triệu gia có cốt nhục, vẻ mặt thoáng chậm tỉnh lại, chẳng qua ngay cả việc đứa con trong bụng bạn gái mình cũng không bảo vệ được, đứa con này vẫn như cũ vô cùng chướng mắt anh.
"Phế vật!"
Có bản lĩnh làm người khác mang thai lại không có bản lĩnh bảo vệ đứa con, vậy không phải phế vật thì là cái gì.
"Gần đây tôi nhớ nó cùng một người phụ nữ họ Hứa ầm ĩ huyên náo trong giới, nếu đã mang thai, vậy hai người đó phải nhanh chóng kết hôn, chờ cô ta trở thành con dâu Triệu gia, ai còn không dám nể mặt mà động thủ."
Đạo lý đơn giản như vậy, Triệu Quân Khiêm không tin nó không hiểu rõ, nhưng bây giờ còn muốn đem người giấu đi, thậm chí đưa đến chỗ của anh, như vậy bên trong nhất định có vấn đề.
"Nói, nó lại làm ra chuyện gì?" Triệu Quân Khiêm mở ra văn kiện xem công vụ, rất là tùy ý hỏi.
Thư ký Lý "Người mang thai không phải Hứa Nhã Nhã tiểu thư, mà là bạn gái cũ của Cảnh thiếu gia."
"Căn cứ vào lời nói của Cảnh thiếu gia, đối phương chọc phải một số người, mẹ con bọn họ bị uy hϊế͙p͙, Cảnh thiếu chuẩn bị truy tra thủ phạm, cộng thêm bạn gái hiện tại cùng công việc quấn thân, cho nên mới muốn đem người sắp xếp vào trong trang viên của ngài bình an sinh con, ngài xem?"
Triệu Quân Khiêm không lập tức đáp lại, đợi đến lúc công văn trêи bàn xử lý xong xuôi mới đưa ra câu trả lời.
Anh nói Lý Bí Thư thông báo với Triệu Cảnh Hàn một tiếng, buổi tối dẫn người đến trang viên cho anh xem qua, nếu như là người đứng đắn , như vậy tùy tay hỗ trợ đảm bảo một chút cũng không có việc gì, chung quy chuyện này cũng liên quan đến huyết mạch Triệu gia.
Trang viên của anh là địa phận tư nhân, Triệu Quân Khiêm không hi vọng có người khác tiến vào, nhưng nếu đối phương yên tĩnh nghe lời không dở thủ đoạn, đồng thời lại bảo vệ được con cháu Triệu gia, châm chước một chút cũng không phải không thể.
Chung quy trang viên diện tích lớn, phòng ở có thừa, tùy thích chỗ nào thì sắp xếp một chút là được, chỉ cần đối phương thành thật chờ đợi, bình an sinh hạ đứa con thì không có vấn đề.
Thư ký Lý sau khi nghe xong liền đem suy nghĩ của ông chủ nhà mình thông báo cho Triệu Cảnh Hàn, muốn anh buổi tối đúng giờ dẫn người qua, nếu quá hạn sẽ không đợi, cơ hội chỉ có một lần.
Triệu Cảnh Hàn nhận được tin tức liền yên tâm, nhưng bên phía Kiều Nhan vẫn còn chưa thu phục được đâu.
Kiều Nhan kiên quyết không nguyện ý cùng Triệu Cảnh Hàn có thêm tiếp xúc, cô sợ chết, thậm chí đã muốn nghĩ chuyện chờ đến khi thoát khỏi anh ta liền bán nhà cửa, phòng ở rồi rời khỏi Kinh Thị trở về nhà, cho dù về sau cả đời sống ở Tiểu Huyện Thành tầm thường vô vị, nhưng so với chuyện ở chỗ này mạng nhỏ cũng không giữ được thì tốt hơn nhiều.
Có lẽ cô không nên quay lại, không nên bởi vì thủ đô phồn hoa mà chuyển hộ khẩu mua nhà đất ở Kinh Thị.
Có lẽ lúc trước cô không chút lưu luyến muốn đi những thành phố khác phát triển, nhưng nếu như vậy sau khi phát hiện mang thai, trời cao hoàng đế ở xa, tình cảnh cũng sẽ không cực khổ như bây giờ, trong có mãnh hổ nhìn chằm chằm không buông, ngoài có thư sư hổ ẩn nhẫn theo dõi.
Kiều Nhan hối hận, hối hận bởi vì lòng tham nhất thời mà ở lại đây.
Chẳng qua bây giờ mất bò mới lo làm chuồng vẫn còn có thể, chỉ cần thoát ra khỏi nơi tràn ngập sát khí này, cô vẫn có cơ hộ thoát khỏi lồng giam cao chạy xa bay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!