"Tôi đúng thật mang thai, nhưng đứa con này không phải của anh."
Kiều Nhan bởi vì muốn thoát khỏi tên tra nam đầu heo này dây dưa thêm nữa, dứt khoát thừa nhận sự thật này.
Nhưng Triệu Cảnh Hàn bị cảm giác được làm ba khiến đầu óc hôn mê, không tin chính là không tin, còn bởi vậy mà quyết đoán hiểu lầm.
"Kiều Nhan, em không cần phải như vậy khiến chính mình ủy khuất." Triệu Cảnh Hàn vẻ mặt áy náy nói.
Anh cho rằng Kiều Nhan là vì anh mà ẩn nhẫn, mới trái lương tâm lừa dối nói đứa con không phải của anh, vì thế dưới đáy lòng xuất hiện một chút cảm động.
Lại nói, đứa con này có phải của anh hay không, anh còn không biết sao, từ đầu tới cuối, cô cũng chỉ kết giao với anh, đoán chừng tay của người đàn ông khác còn chưa nắm lấy, vậy làm sao có thể mang thai đứa con của người khác.
Có chuyện đêm đó, Triệu Cảnh Hàn vô cùng khẳng định đứa con này là của anh, chính là lúc đó đã bắt đầu gieo mầm.
Kiều Nhan đỡ trán, quay đầu trợn mắt, không còn lời gì để nói.
Cô đã nói thật, so với trân châu còn thật hơn, tra nam đầu heo tại sao lại nghe không hiểu tiếng người , thế nào cũng phải tự mình sống trong thế giới anh ta giả tưởng?
Nếu đánh không được mắng không xong, nói thật cũng không tin, vậy cô cũng chỉ có thể uy hϊế͙p͙ anh ta nói đạo lý một chút.
"Triệu Cảnh Hàn, anh biết không?" Kiều Nhan nổi lên một chút tâm tình, lúc ngẩng đầu lên ánh mắt đã hồng hồng.
Triệu Cảnh Hàn thấy vậy giật mình chấn động, chỉ cảm thấy đây là lần đầu tiên nhìn thấy Kiều Nhan nhu nhược như vậy, không khỏi nổi lên chút nhàn nhạt thương tiếc, muốn nghe xem cô chuẩn bị nói cái gì.
Nếu như muốn kết hôn, khả năng sẽ phải khiến cho cô thất vọng, vợ của anh chỉ có thể là một mình Nhã nhã.
Nhưng đứa con này anh khẳng định sẽ chịu trách nhiệm, sau khi sinh nhất định mỗi tháng sẽ trợ cấp chi phí nuôi con, không để hai mẹ con chịu khổ chịu vất vả.
Triệu Cảnh Hàn nghĩ vậy, ánh mắt nhìn về phía Kiều Nhan mang theo một tia mềm lòng, không hề giống như trước bộ dáng bá đạo.
Kiều Nhan cũng phát hiện, đây chính là kết quả cô muốn, không khỏi nhếch miệng cười, bắt đầu tự biên tự diễn.
"Triệu Cảnh Hàn, anh chắc chắn sẽ không biết, hai tháng nay tôi gặp phải chuyện gì."
"Tôi vốn dĩ muốn tìm một công việc sống yên ổn qua ngày, nhưng ai biết được sẽ khó khăn trở ngại đến vậy, cuối cùng tôi cũng biết có người của Hàn Nhã muốn phong sát tôi. Anh không cần phải phủ nhận, tôi biết không phải anh làm, nhưng người có thể làm ra chuyện này còn có thể là ai?"
"…Không tìm được việc làm, tôi bán đi biệt thự anh đưa làm tiền vốn kinh doanh, nhưng công việc chỉ mới bắt đầu lại có người giở thủ đoạn chặt đứt đường sống của tôi, muốn bức tôi rời khỏi Kinh Thị…"
Kiều Nhan hồi tưởng những vất vả gian nan ngày đó, giờ phút này kể lại không khỏi chua xót, không cần đặc biệt diễn trò, hốc mắt tự nhiên như vậy mà đỏ, nước mắt rơi lã chã.
"Anh sẽ nghĩ tới sao, là ai nhìn chằm chằm tôi không buông... Tôi thật vất vả mới đứng trụ được ở Kinh Thị, sinh hoạt cẩn thận từng li từng tí, có thể chọc đến ai, không phải chỉ chọc một người thôi sao?"
"Triệu Cảnh Hàn, tôi sợ, nếu như tôi nói đứa con này là của anh, chỉ sợ đứa bé không sống nổi đến lúc sinh ra… Anh hiểu không?"
"Hứa Nhã Nhã... Anh cùng cô ta sinh bao nhiêu con chả được, tại sao cứ phải níu chặt chỗ này không chịu buông tay… Tôi không muốn trở thành trở ngại ngăn cản tình cảm của các người, bỏ qua cho tôi có được hay không?"
Kiều Nhan đau thương nói xong, sau đó bụm mặt ghé vào đệm trắng, bả vai không khống chế được run rẩy không ngừng.
Mẹ nó, không được, ấp ủ một hồi lâu mới cho ra được vài giọt nước mắt, nói thêm gì đi nữa thật sự sẽ khóc không được.
Triệu Cảnh Hàn sau khi nghe được lời cuối cùng của cô, lòng tràn đầy vui sướиɠ, tỉnh táo lại theo bản năng phản bác, "Nhã Nhã không phải loại người như vậy, hẳn là hiểu lầm…"
"Tôi cũng chưa nói những việc đó là Hứa Nhã Nhã làm, chỉ là bây giờ tôi không dám đánh cược, hơn nữa nếu cô ta biết chuyện đứa con này, sẽ còn nguyện ý tiếp tục cùng với anh sao? Triệu Cảnh Hàn, đứa con này không phải của anh, anh coi nó như không tồn tại được không?" Kiều Nhan ngẩng đầu chờ mong khuyên nhủ.
"Không được, nó chính là con tôi!" Triệu Cảnh Hàn kiên quyết lắc đầu, suy nghĩ trong chốc lát vẫn không tin, còn không quên vì người trong lòng giải vây, "Nhã Nhã rất lương thiện, tôi nghĩ cô ấy sẽ tiếp tục ở bênh cạnh tôi."
Kiều Nhan "…" Vừa rồi thật uổng phí nhiều nước bọt như vậy.
Bán thảm cùng lấy lòng đồng cảm cũng không được, Kiều Nhan lau mặt, ngả đầu nằm lại trêи giường, tâm mệt đến mức không muốn phản ứng lại anh ta nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!