Chương 4: Đồng ý lấy một trăm vạn

"Được rồi, tôi nói."

Đối mặt đại bá đạo tổng tài khí thế bức người, Kiều Nhan kinh sợ, lựa chọn thẳng thắn sẽ khoan hồng.

Nhưng thẳng thắn như thế nào cũng phải chú ý, cái gì giấu được thì giấu, cái gì chối được thì chối, nếu gạt được nhất định phải gạt.

Giống như nói chuyện bạn gái của con trai mình, không cần làm cho đại bá đạo tổng tài biết thì tốt hơn, bằng không đối phương sẽ hướng về người trong nhà, xoay đầu xử lí cô thì cô biết phải làm sao.

Kiều Nhan nhìn thoáng qua Triệu Quân Khiêm, tạm thời xét đúng nhân phẩm của hắn không thể cam đoan.

Dù sao, một là đứa con trai từ nhỏ nuôi đến lớn, một cái khác chỉ là phụ nữ thân mật qua một lần, người bình thường đều biết đến chọn cái nào.

Triệu Quân Khiêm ngước mắt nhìn qua, sau khi nhìn nhau một chút, hắn nói thư ký đưa tới một ấm trà, ý bảo Kiều Nhan có thể nói, hắn chăm chú lắng nghe.

Nữ phụ tá cũng rót cho Kiều Nhan một chén, Kiều Nhan cầm chén trà ấm áp trong tay, tỉnh táo đem hành vi cùng mục đích chấn động của nguyên chủ sắp xếp lại một lược bắt đầu mở lời.

"Việc đêm qua tôi tới đây, thật ra là vì trả thù." Kiều Nhan mở đầu nói ra câu này, đưa tới phản ứng không nhỏ.

Thư ký cùng trợ lý nghe xong sắc mặt thoáng thay đổi, nhưng ông chủ ngồi im lù lù nơi đó sắc mặt không thay đổi, nên bản thân cũng không tiện vì điều này mà vẻ mặt lộ ra ngoài.

Hai người bởi vì câu nói này mà lập tức thu thập tâm tư chạy lệch, chuyên tâm chuẩn bị nghe đối phương ngồi ở dưới ghế mà nói, tám phần nghĩ rằng đó là chuyện xưa yêu mà không được hồi đáp.

Đã nhiều năm như vậy, mị lực của ông chủ nhà bọn họ vẫn liên tục duy trì không hề tiêu giảm, không phải tiệc rượu tốit qua cũng có một tràng hoa đào vây quanh đó sao.

Đáng tiếc, lúc này bọn họ đã đoán sai phương hướng.

"Tôi muốn trả thù bạn trai của mình, chúng tôi quen nhau hai năm, hắn ta chưa bao giờ chạm qua tôi, gần đây lại cùng một người con gái khác liên tiếp đi mướn khách sạn, nhưng lừa gạt tôi không chịu chia tay, tại sao lại có thể như vậy chứ"

"Hắn ta không những bắt cá hai tay còn cho tôi đội nón xanh, đã bắt cá hai tay muốn ngồi ôm tề nhân chi phúc, tôi, tôi cũng muốn cho đầu hắnđổi màu"

"Lẫn vào yến hội vốn chính là đi tìm đối tượng hành động, nơi đó, nơi đó chỉ có Triệu tiên sinh nhìn ưu tú nhất, cho nên tôi cũng đã lớn gan chạm vào tiên sinh gây rủi ro, thật sự là thực xin lỗi, tôi sai lầm rồi "

Kiều Nhan đóng vai một cô gái bị tra bạn trai phụ bạc bởi vì nghĩ sai nghĩ không hết nên làm chuyện ngu xuẩn thật là đáng thương, nghẹn ngào kể rõ nguyên nhân và kết quả.

Cô đưa nguyên nhân mà lúc trước nguyên chủ phát hiện, trong lúc vô lực mà nghĩ đến trả thù, bi phẫn, chủ yếu muốn đánh vào cảm xúc đau lòng, cuối đầu thoạt nhìn giống như chú mèo con đáng thương.

Bị thèn nhóc con kia khi dễ nên muốn báo thù, nhưng vì móng vuốt non nớt, ngay cả đánh người đều làm không được, cuối cùng chỉ phí công làm thương tổn bản thân.

Triệu Quân Khiêm đem tất cả điều này để trong mắt, trong đôi mắt hiện lên ánh sáng nhạt, trên mặt vẫn như cũ mặt không chút thay đổi, nhìn không ra đối với Kiều Nhan phen này giải thích rốt cuộc hài lòng hay không.

Nhuưng hai người thư ký, trợ lý thật ra đang nghe qua đi có chút không nói gì, khóe miệng nhịn không được run rất nhiều, không thể không bội phục ánh mắt của cô gái này.

Trên yến hội nhiều đàn ông như vậy, một chút liền chọn trúng ông chủ của bọn họ, là long phượng trong đám người đó.

Đồng thời, bọn họ cũng đối với đầu óc đơn giản thanh thuần của cô cảm thấy ngạc nhiên

Kiều Nhan bĩu môi, vì nguyên chủ trình bày chi tiết.

Nào có cái gì đơn giản mà ngạc nhiên, chỉ là tiểu nhân vật bị ức hiếp sau phẫn uất bất đắc dĩ điên cuồng cử chỉ thôi.

Kiều Nhan sau khi kể xong liền không nói, ở trên ghế sa lon cuộn thành một quả cầu nhỏ đáng thương, có vẻ nhỏ yếu lại không có ai giúp.

Ta đều đáng thương như vậy, các ngươi thật ác độc quyết tâm lại họa vô đơn chí sao sao sao.

Vì để tránh cho chuyện đại bá đạo tổng tài thanh toán sau này, Kiều Nhan đem kỹ thuật diễn lăn lộn ở kiếp trước vài năm ra sử dụng, chỉ hy vọng đi đúng hướng mà người lớn rộng lòng, thả cho cô một con đường sống.

Kiều Nhan tin tưởng, chỉ cần vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt, phía sau chính là trời cao biển rộng.

Không khí bên trong yên tĩnh, người đàn ông rốt cục có động tác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!