Sáng sớm, tiếng chim hót líu lo bên ngoài đánh thức Kiều Nhan tỉnh lại, thời gian đã tám giờ, trêи di động lại xuất hiện thêm một tin nhắn.
'Kiều tiểu thư, chào buổi sáng.'
Kiều Nhan nhìn chằm chằm tin nhắn kia một hồi lâu, cuối cùng thở dài một tiếng, đưa điện thoại di động ném ra xa rồi đứng dậy đi rửa mặt.
Bữa sáng của cô rất đơn giản, dù sao cũng chỉ có một mình ăn không hết bao nhiêu, cô chỉ chuẩn bị trứng chiên cùng ít cháo trắng ăn lót dạ.
Cô đã không còn nôn mửa nữa, có lẽ đứa bé trong bụng đã nhận ra nguy cơ, hiện tại so với trước ngoan hơn rất nhiều. Kiều Nhan chịu ảnh hưởng của đứa bé, khẩu vị thay đổi nhưng cũng không quá tệ, trừ những món phải kiêng cho bà bầu, cô muốn ăn uống cái gì cũng được.
Còn chuyện đứa bé, cô vẫn vô cùng rối rắm, tạm thời nghĩ không ra cách giải quyết làm sao.
Phá bỏ, lần trước cô nhìn qua hậu quả của cô gái kia bây giờ ngàn vạn lần không dám. Sinh ra, cô lại hết sức không cam lòng. Cô không chỉ sợ dẫm lên cốt truyện, mà chuyện dưỡng ɖu͙ƈ một đứa nhỏ cũng không đơn giản chỉ cần cho nó ăn no mặc ấm là được.
Nuôi lớn một đứa trẻ vô cùng phí công sức cùng tiền bạc, cần cho nó điều kiện sinh hoạt thật tốt, còn phải hoàn chỉnh cho nó một gia đình, lúc nào cũng dẫn đường dạy bảo nó thành người.
Điều thứ nhất, Kiều Nhan coi như miễn cưỡng thực hiện được, nhưng điều thứ hai cô đã không đạt tiêu chuẩn, chứ đừng nói đến những thứ sau đó.
Tóm lại, cái này cũng không được, cái kia cũng không được, Kiều Nhan liền trực tiếp nhốt mình ở nhà làm đà điểu, thuận theo tự nhiên mặc cho số phận.
Kỳ thật trong suy nghĩ, cô vẫn muốn sinh con ra, chỉ là có chút không dám đối mặt với kết cục tàn khốc của cốt truyện.
Chẳng qua nếu như cô đã chọn đứa con này, vậy thì cha của nó cô nhất định phải bỏ qua, tránh cho sau này lại dẫm phải vết xe đổ đi vào con đường kết cục bi thảm.
Vì thế nên Kiều Nhan mới đối xử với Triệu Quân Khiêm xa cách như vậy, gọi điện thoại tới không tiếp, gửi tin nhắn cũng rất ít khi phản hồi.
Nếu có khả năng, cô thật sự muốn đem số di động kia kéo vào sổ đen, nhưng cuối cùng vẫn không nhẫn tâm xóa đi.
Ăn xong bữa sáng, Kiều Nhan đi xuống lầu tản bộ, cô cùng mấy người phụ nữ đang mang thai trong tiểu khu tán gẫu, thuận tiện hoạt động gân cốt một chút để tránh ở nhà quá lâu không tiếp xúc với bên ngoài khiến chính mình uất ức.
Lúc đi dạo cô không mang di động, đúng lúc đó một anh trai của cửa hàng hoa đi vào khu nhà, trêи tay còn cầm một bó hoa hồng đóng gói tinh xảo đi lên lầu, phía dưới mọi người đang vui chơi nhàn nhã liền dồn dập suy đoán, không biết con gái nhà ai có người theo đuổi.
Kiều Nhan đi bộ hai vòng rồi chậm rãi đi lên, chuẩn bị xử lý công việc cho thuê ngắn hạn.
Nếu đã muốn nuôi dưỡng đứa trẻ, vậy cô cũng phải bảo đảm thu nhập cho hai mẹ con sinh hoạt về sau, không thể hời hợt công tác mà phải tận lực làm việc, cố gắng kiếm thật nhiều tiền lo cho cuộc sống sau này càng thêm nhàn nhã sung sướиɠ.
Cô vừa suy nghĩ đến việc này vừa đi ra khỏi thang máy lấy chìa khóa mở cửa, lại phát hiện anh trai cửa hàng hoa đang đứng ngoài cửa nhà cô.
Đối phương nhìn cô do dự chớp mắt một cái, sau khi xác định chính là cô, cậu đem bông hoa hồng đỏ kiều diễm ướt át đưa đến, hướng cô ký nhận.
Kiều Nhan không hiểu làm sao, mặc dù biết tình huống thế nào nhưng căn bản không nghĩ sẽ nhận lấy, bởi vì cô không biết là ai gửi tới, gần đây cô rất ít ra ngoài, bên ngoài cũng không có nợ đào hoa, vậy ai sẽ tặng được đây.
Nói đến nợ đào hoa, môi dưới Kiều Nhan run run, nhớ tới câu chào hỏi buổi sáng , chẳng lẽ hoa này cũng là anh đưa sao?
Cuối cùng cô cũng cầm bó hoa kia mang vào phòng, dù sao anh trai kia cũng phải trở về cửa hàng tiếp tục buôn bán, cũng không thể cùng cô ở đây dây dưa kéo dài thời gian, Kiều Nhan đành phải ký tên nhận lấy.
Bông hồng này giống như vừa được cắt xuống, trêи cánh hoa vẫn đọng lại mấy giọt sương trong suốt, đóa hoa hé nở, cánh hoa mềm mại như lụa, mùi hoa thơm ngát xông thẳng vào mũi, tươi mát lòng người.
Kiều Nhan bỏ đi lớp giấy bọc trong suốt bên ngoài, từ bên trong lấy ra một tấm thiệp nho nhỏ, mặt trêи viết 2 chữ tiếng Anh.
Only you.
Chữ viết xinh đẹp, câu chữ ở giữa mang theo vài phần sắc bén, hiển nhiên người viết được giáo dưỡng rất tốt, vô cùng bất phàm.
Cô cắm hoa vào bình thủy tinh đặt trêи bàn cơm, trong nhà đột nhiên tăng thêm vài phần cảnh đẹp ý vui.
Thật ra trước đây cô muốn làm một vườn khu vườn vây quanh trêи gác mái chỉ dùng để trồng hoa, nhưng hiện tại đã đông sang, bây giờ bắt đầu gieo mầm hẳn là không kịp, cô đành phải đợi đến mùa xuân sang năm bắt đầu thực hiện.
Ngược lại cải thìa trong vườn sinh trưởng cũng không tệ lắm, có lớp màng trong suốt bao bọc, hiện tại đã cao hơn một đốt ngón tay, đã có thể ăn được rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!