"Thai kỳ đã được mười ba tuần, muốn giữ hay không?"
Bác sĩ khoa sản mặc áo blouse trắng ngồi ở trước giường siêu âm đọc kết quả, vẻ mặt vô cùng lạnh lùng hỏi thai phụ.
Kiều Nhan đứng đó tay chân lạnh buốt, há miệng thở dốc, nói không nên lời hai chữ kia, cuối cùng chỉ có thể trả lời, "Tôi... suy nghĩ lại."
Nữ bác sĩ ngẩng đầu nhìn cô một chút, thai phụ còn rất trẻ tuổi, quay đầu nhìn qua tài liệu đăng ký, cô gái này mới hơn hai mươi, không khỏi thở dài một tiếng, thầm nghĩ thật sự tạo nghiệp.
"Vậy thì trở về cẩn thận suy xét, nếu không cần nên sớm quay lại đây làm thủ thuật, đợi thai nhi lớn mới làm sẽ gây thương tổn tình trạng cho người mẹ, được rồi, người kế tiếp."
Nữ bác sĩ dặn dò xong liền gọi người tiếp theo, Kiều Nhan nhường lại vị trí, cầm kết quả kiểm tra đi ra ngoài, chân tay run bần bật, thiếu chút nữa đụng vào thai phụ khác.
Dưới lầu bệnh viện có mấy hàng ghế nghỉ ngơi, Kiều Nhan đi qua tìm vị trí rồi ngồi xuống, lôi tờ giấy ra xem trầm mặc thật lâu, tay đưa xuống chậm rãi xoa bụng.
Thời điểm cô không biết, chỗ này đã nảy mầm một sinh mệnh, thật sự thần kỳ.
Đáng tiếc, nó đến lúc không ai chờ mong.
Kiều Nhan ngồi ở đó một lúc lâu, gương mặt thơ thẩn, vô thức nhìn người xung quanh đi tới đi lui, thẳng đến lúc cẳng chân tê dại, cảm giác đói khát kêu gào, cô mới phục hồi tinh thần.
Cô bắt buộc phải đối diện với thực tế bất đắc dĩ, đứa con đã tồn tại, cô không thể bỏ qua sự thật này.
Kiều Nhan không khỏi cười khổ một tiếng, không thể không cảm thán cốt truyện cường đại, cho dù cô cố gắng tránh đi thế nào, hiện tại vẫn mang thai, chuyện này thật khiến cho cô cảm thấy uể oải, bất lực.
Đứa nhỏ này cô muốn giữ hay không, thật muốn vứt bỏ nó hay sao?
Kiều Nhan tự hỏi, toàn bộ dọc đường từ bệnh viện trở về nhà đều miên man suy nghĩ nhưng vẫn không tìm ra được câu trả lời.
Mang thai đối với cô chính là kϊƈɦ động quá lớn, trong mấy ngày kế tiếp, cô đều đem chính mình nhốt ở trong nhà, công việc cho thuê phòng tạm thời cũng không làm, trừ ăn uống, ngủ và đi vệ sinh, cơ bản cái gì cô cũng không muốn, tinh thần vô cùng suy sụp.
Thẳng đến một tuần sau, Kiều Nhan đi rửa mặt nhìn thấy trong gương một người phụ nữ lôi thôi, nhếch nhác, cô mê mang rối rắm tinh thần lâm vào chấn động.
Cô xoa bụng, nơi đó vẫn là một mảnh bằng phẳng, nhưng là bên trong sinh mệnh nhỏ đã được mười bốn tuần, nghe nói đợi đến bốn năm tháng sẽ xuất hiện nhịp tim. Cô lại rơi vào yên tĩnh, đột nhiên có điện thoại mẹ Kiều gọi tới.
"Tiểu Nhan, vết thương của cha cùng em trai con đã khỏi hoàn toàn rồi, cha con không được như em trai nhưng hồi phục cũng rất tốt, bác sĩ nói có thể xuất viện, chỉ là phải chống gậy đi lại thêm nửa năm nữa…"
Cha Kiều sau khi xuất việc trở lại vùng thôn cũ thu dọn đồ đạc rồi chuyển lên thị trấn, hai vợ chồng già cùng nhau chuyển lên ở cùng một chỗ.
Giống như Kiều Nhan tưởng tượng lúc trước, cha mẹ Kiều ở trêи tầng hai mà mặt tiền tầng một chuẩn bị mở một cái siêu thị nhỏ, chủ yếu bán một số đặc sản của vùng núi hẻo lánh, cộng thêm một ít vật dụng phổ thông hàng ngày, tỷ như dầu muối, tương dấm bột gạo, lá trà linh tinh.
Còn em trai Kiều đã hoàn toàn khôi phục lại trạng thái như cũ, đi đường đã không thành vấn đề, chỉ cần mấy tháng nữa đến kiểm tra lại lần nữa là được. Có bạn gái bên cạnh cổ vũ, còn có cha mẹ vợ tương lai đốc thúc, tiểu tử kia đã chủ động nhập học ở trường kỹ thuật, chính thức mở ra con đường học tập sau này.
Mẹ Kiều gọi tới chủ yếu để thông báo tình hình trong nhà, cộng thêm hỏi công việc cùng sinh hoạt của con gái ở thành phố, thể hiện hết sự quan tâm nhung nhớ con gái của một người mẹ.
So sánh với mấy tháng trước, bây giờ cả nhà ba người đều rất có tinh thần, tràn đầy hi vọng đối với cuộc sống tương lai, cũng vì suy nghĩ này mà nỗ lực cố gắng, chờ mong cuộc sống càng ngày càng tốt lên.
Kiều Nhan lẳng lặng nghe, ngẫu nhiên trả lời vài câu, biểu hiện cùng ngày thường không có nhiều khác biệt nhưng ánh mắt lại dần dần phiếm hồng.
Cuối cùng cô cũng không nói thêm cái gì, thẳng đến lúc mẹ Kiều vô cùng cao hứng cúp điện thoại, cô cũng không làm cho bà ấy phát giác được sự khác lạ của mình.
Kiều Nhan tự xốc lại tinh thần, gọi giúp việc tới dọn dẹp lại căn nhà một chút, đồng thời trong lòng cũng hạ xuống quyết tâm.
Cô không nên lại lãng phí thời gian như vậy, đã đến lúc phải đưa ra lựa chọn.
Một khi đã ra quyết định, Kiều Nhan tâm tình không còn nặng nề như trước, cảm giác dễ dàng hơn không ít.
Sau khi phấn chấn lên, việc đầu tiên cô làm chính là xử lý công việc, gây dựng sự nghiệp vẫn phải tiếp tục, cho dù phát sinh cái gì, bảo đảm thu nhập phục vụ cho cuộc sống không thể chấm dứt.
Đợi đến lúc phòng thuê bắt đầu hợp đồng tiếp theo, Kiều Nhan thuê xe đến bệnh viện, trêи đường cô còn có tâm tình suy nghĩ, cảm thấy sau này có thời gian tốt nhất phải đi học lái xe, về sau cũng phải mua xe tự mình di chuyển.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!