Kiều Nhan không nghĩ đến Triệu Quân Khiêm đi rồi còn quay lại, vừa lúc lại bị anh nghe được một phần câu chuyện.
Kiều Nhan đang nổi nóng, nhíu mày mím chặt môi không nói lời nào, mà giám đốc Lưu thụ sủng nhược kinh, không nghĩ đến vừa rồi ông nịnh bợ vị tổng tài này anh ta còn không thèm liếc mắt một cái, bây giờ lại chú ý đến hai nhân vật nhỏ bé như bọn họ.
Triệu Quân Khiêm dễ dàng nhìn thấu cục diện giằng co giữa hai bên, trực tiếp đi đến bên cạnh Kiều Nhan, hỏi cô làm sao.
"Không có gì, chỉ là gần đây tôi gặp một chút rắc rối, cùng bọn họ có chút mâu thuẫn." Kiều Nhan giản lược thành một câu khái quát.
Triệu Quân Khiêm thấy cô tâm tình không tốt, hướng thư ký Lý nhìn thoáng qua, thư ký Lý lập tức xuất hiện, nâng gọng kính dưới mắt, tiến lên kéo giám đốc Lưu sang một bên.
"Anh... Anh biết ông ta sao?" Kiều Nhan thử hỏi.
Lúc trước bởi vì phải thiết kế nhiều căn hộ, lượng công trình cũng lớn, hơn nữa tài chính đã muốn sắp thấy đáy, vì muốn tiết kiệm tiền lại bớt việc, cô trực tiếp tìm một bên cung ứng tính hợp tác lâu dài về sau.
Người đứng ra phụ trách hợp tác với cô chính là giám đốc Lưu, cô vẫn cho rằng đối phương chỉ là một bên cung ứng nhỏ lẻ chỉ muốn đầu cơ trục lợi từ mình, không nghĩ đến tầng lớp như ông ta còn có thể tiếp xúc với Triệu Quân Khiêm.
Cho dù ông ta cố ý lấy lòng nịnh bợ anh, nhưng có thể có cơ hội đứng trước nhân vật to lớn thế này, sẽ là người đơn giản sao? Nói không chừng bối cảnh gia đình cũng không đơn giản.
Kiều Nhan nghĩ đến điểm này bắt đầu do dự.
Nếu như thực lực ông ta cường đại như vậy, một khi cô chọc tới bọn họ nói không chừng còn không kịp trở tay đối phó, đến lúc đó người chịu thiệt khả năng cao vẫn chính là cô.
Tuy rằng cô cũng không dám chắc chắn, nếu giám đốc Lưu thật sự có thân phận địa vị như cô suy đoán, vậy vì cái gì ông ta còn tự mình phụ trách hạng mục nhỏ này, cuối cùng còn lấy hàng kém chất lượng thay thế hàng tốt giở trò bịp bợm, gian thương nói không giữ lời?
Chẳng lẽ ông ta chỉ muốn lừa cô chút tiền thôi sao? Kiều Nhan không tin.
Lời nói tiếp theo của Triệu Quân Khiêm gỡ bỏ một chút nghi hoặc, anh nói, "Tôi không biết ông ta, trong giới căn bản không có người như vậy, hẳn là đầu cơ trục lợi lẻn vào bữa tiệc, cô không cần lo lắng."
Anh buông giọng trấn an, nhìn hai người cách đó không xa, mắt phượng lãnh đạm không chút gợn sóng
Trong giới người có mắt đều biết, anh không thích bị người khác dây dưa, vì thế sẽ không có người nào nhân lúc anh rời đi quấn mãi không buông, cơ bản đều biết thanh danh của anh, không dám đi lên trêu chọc.
Hai người kia vừa nhìn thấy anh, vẻ mặt tham lam lấy lòng nịnh bợ đi tới, khiến thư ký Lý phải khiêm tốn cự tuyệt, giống cao bôi da chó khiến người khác chán ghét, làm sao có thể là người trong giới được.
Về phần người ngoài có thể trà trộn vào trong bữa tiệc, cũng phải chờ kết quả điều tra từ thư ký Lý.
"Nhìn qua tình huống, nơi này vẫn còn chút việc, yên tâm, thư ký Lý sẽ hỏi rõ ràng, bọn họ không dám không nói." Triệu Quân Khiêm thu liễm sự lãnh khốc trong mắt, dáng vẻ ôn hòa tiếp tục nói.
Kiều Nhan gật gật đầu, nghe hiểu ý tứ trong lời nói của anh, có lẽ lô hàng của cô cũng không đơn giản chỉ là không may gặp phải một tên gian thương, cũng có thể giống như trước, có người bên trong cố ý làm khó cô?
Trải qua chuyện của Triệu Cảnh Hàn, cô có chút suy nghĩ hơi nhiều.
"Kiều tiểu thư còn chưa ăn cơm, gần đây có một nhà hàng không tệ, có muốn cùng tôi đi ăn chút gì đó không?" Triệu Quân Khiêm bỗng nhiên đánh vỡ bình tĩnh, thấp giọng mở lời.
Kiều Nhan nhìn về phía thư ký Lý, sự tình vẫn chưa ra kết quả, còn không biết suy đoán vừa rồi của cô có đúng hay không, hiện tại bỏ xuống tất cả để đi ăn, sẽ thích hợp sao?
Triệu Quân Khiêm cảm thấy rất thích hợp, vừa lúc trong bữa tiệc vừa rồi anh cũng chưa ăn gì, chỉ uống một chút rượu, vừa vặn thiếu một bữa ăn khuya.
Vì thế anh còn nói thêm, "Bên phía thư ký Lý cần một chút thời gian, chúng ta đi ăn trước vừa ăn vừa chờ, nếu điều tra được, sẽ không để cô tay không mà về, mâu thuẫn tranh cãi của cô sẽ giải quyết ổn thỏa, cô nói phải không, Kiều tiểu thư?"
Kiều Nhan biết anh muốn giúp một tay, hơn nữa cũng đã hành động, bây giờ cô muốn từ chối cũng đã không còn kịp.
Anh đã nói đến nhường này, nếu cô tiếp tục tìm lý do thoái thác, vậy thì có vẻ thật không biết điều, còn không bằng thoải mái đồng ý, xem như bạn bè hỗ trợ nhau.
"Cái đó... xem như tôi mời khách, cám ơn ý tốt của Triệu tiên sinh." Kiều Nhan gật đầu áp ứng, lập tức tìm cách trả lễ, cô cũng không muốn nợ anh cái gì, đem quan hệ vạch rõ giới hạn.
Triệu Quân Khiêm rũ mặt cười nhạt, động tác cũng dừng lại, cuối cùng sâu sắc nhìn vào mắt Kiều Nhan gật đầu đáp ứng.
Vì thế chờ thư ký Lý dựa vào thủ đoạn của chính mình, mồm mép nhạy bén thăm dò người kia xong xuôi quay lại, mới phát hiện không thấy bóng dáng của ông chủ cùng Kiều Nhan ở đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!