Chương 33: (Vô Đề)

Câu nói kỳ quái của Triệu Quân Khiêm cô cũng không hiểu, nghĩ không ra liền vứt qua sau đầu.

Lần này trở lại Kinh Thị, cô thu dọn đồ đạc ở phòng thuê nhỏ chuyển ra, tạm thời chuyển đến một khách sạn sạch sẽ hơn, chỉ chờ mua được nhà, cô liền có thể dọn về đó.

Kiều Nhan nhìn trúng tầng một khu nhà xa hoa, lầu trêи lầu dưới tổng cộng hơn 400 mét vuông, hơn nữa còn có tầng thượng có thể trồng hoa nuôi cá.

Chỗ này hoàn cảnh, vị trí đều không tồi, sinh hoạt tiện lợi, an ninh khá tốt. Kiều Nhan chỉ đến xem phòng đúng một lần liền nhìn trúng, tìm môi giới bất động sản bỏ ra hơn một ngàn vạn mua căn hộ này, trong đó giá căn hộ chiếm phần lớn, ngoài ra còn các loại thuế phí, tiền hoa hồng cũng không ít.

Bỏ ra một số tiền lớn như vậy, cô thuận lợi ghi tên mình lên giấy tờ nhà, trong tay cò dư đúng hai nghìn vạn.

Căn hộ tới tay, bởi vì căn nhà này là cô mua lại nên chỉ xách đồ đến là có thể ở được, cho nên sau khi nhận được chìa khóa sang ngày thứ hai cô đã dọn đến, mang theo số hành lý của chính mình dọn vào nhà mới.

Chủ nhà trước đây làm nghệ thuật, phòng ốc thiết kế cũng không tồi, cô dùng một tuần thiết kế lại một chút, căn phòng ấm áp hẳn lên.

Xử lý căn nhà ổn thỏa, Kiều Nhan thuận tiện hoàn tất thủ tục chuyển hộ khẩu, rốt cuộc hộ khẩu của cô cũng được tách riêng không phụ thuộc vào ai, vì chuyện này cô vui vẻ mấy ngày.

Đợi đến lúc xong xuôi tất cả mọi việc, thời gian cũng đã vào giữa hè, ngày hè không khí nóng bức. Kiều Nhan cũng không thể mãi ngồi không như vậy, hiện tại sinh hoạt cô đã sắp xếp xong, liền bắt tay vào đi tìm công việc.

Lấy tình trạng học vấn tốt nghiệp đại học danh tiếng của nguyên chủ, Kiều Nhan nhận được không ít lời mời phỏng vấn. Về cơ bản cô đều tham gia, nếu được nhận cô cũng có thể tìm được công việc tốt nhất, còn không được thì xem như ra xã hội rèn luyện bản thân.

Ban đầu cô ở Ma Đô công tác xem như cũng tích lũy được một số kinh nghiệm, lúc ấy cô cũng thành công tiến vào một công ty lớn, không lẽ nào ở Kinh Thị cơ hội lớn như vậy, cô lại không thể thì một công việc thích hợp.

Bởi vậy cô tự tin mười phần, đối với tương lai tràn ngập hi vọng.

Chẳng qua sau khi liên tiếp phỏng vấn thất bại, thậm chí đối phương vừa nghe được tên cô đã lập tức từ chối, cô dần dần phát hiện ra trong đó có điểm mờ ám.

Lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy, Kiều Nhan đã muốn bốc hoat, quyết tâm tìm hiểu rõ ràng nguyên do, rốt cuộc trong đó che giấu cái gì, do cô không có năng lực hay có người đứng đằng sau hãm hại mình?

Không có năng lực chuyện này cũng khó xảy ra, cô ứng tuyển đều là vị trí hành chính đơn giản, có đủ bằng cấp và kinh nghiệm cũng đã có thể đảm nhận vai trò này.

Vậy thì chỉ còn khả năng có người đứng sau cố ý hãm hại cô.

Kiều Nhan nghĩ tới khả năng này sắc mặt lạnh tanh, suy nghĩ trước nay cô từng kết thù với người nào, không thể xác định ai là người đứng sau gây chuyện.

"Học tỷ, có thể nói cho em biết vì sao em không được thông qua hay không?" Lại thêm một lần phỏng vấn thất bại, mà lần này người phỏng vấn cô cũng chính là một học tỷ trong trường, trước khi rời đi cô chạy theo đối phương hỏi rõ.

Ngày hè nóng bức cô hớt hải chạy tới, trêи người mồ hôi ướt đẫm, tóc mái ướt nhẹp dính chặt lên trán, nhìn cô vô cùng chật vật. Không nhân cơ hội này hỏi rõ nguyên nhân, cô không cam lòng.

Chị gái kia nhìn Kiều Nhan một chút, vẻ mặt có chút động lòng.

"Học muội, Kinh thị không thích hợp với em, em hãy đi những thành phố khác xin việc thì sẽ tốt hơn." Cô ấy có ý tốt muốn khuyên bảo Kiều Nhan một chút.

Kiều Nhan lắc đầu, "Học tỷ, nhà ở đây em cũng đã mua rồi, hộ khẩu cũng vừa thay đổi, hiện tại chỉ cần tìm được một công việc có thể yên ổn sinh sống ở đây, hiện tại chỉ vì nguyên nhân này mà bỏ lại tất cả đi thành phố khác phát triển, làm sao có thể."

"Thì ra là như vậy, có thể mua nhà ở Kinh Thị, em quả nhiên rất giỏi... Chị cũng không biết nhiều lắm, chỉ biết một chút thông tin... Nghe nói là công ty Hàn Nhã ra mặt, muốn các công ty lớn ở đây phong sát em... Nếu em không chịu rời đi, không bằng đi thi nhân viên công vụ hoặc tìm phương pháp khác chứ tình hình này cũng khó thay đổi."

Thêm một lần phỏng vấn thất bại, trong đầu Kiều Nhan chỉ quanh quẩn lời nói của chị gái kia trước khi rời đi.

Nghe trong ý tứ của cô ấy chính là người của công ty Hàn Nhã ra mặt muốn phong sát cô, cho nên mới không có công ty nào muốn nhận cô vào làm, cô chạy đi chạy lại mấy ngày nay đều là vô dụng.

Cô trực tiếp gọi xe về nhà, vừa nấu cho chính mình một bát canh vừa suy ngẫm lại sự việc.

Hàn Nhã chính là công ty của tên đầu heo kia, trêи thương trường quả thật cũng có chút địa vị và thực lực, chuyện phong sát một nhân viên nhỏ như cô cũng không phải chuyện không thể.

Kiều Nhan thật sự không nghĩ là anh ta ra tay, Triệu Cảnh Hàn không phải loại người có thể làm ra loại chuyện này. Anh ta trời sinh phú quý luôn khinh thường việc dùng thủ đoạn sau lưng, nếu như muốn đối phó với bạn gái cũ, anh ta nhất định sẽ quang minh chính đại đả kϊƈɦ chèn ép cô chứ không phải lén lút sau lưng như vậy.

Thủ đoạn kiểu này, nhìn qua giống như tác phẩm của phụ nữ.

Nghĩ đến điểm này, Kiều Nhan đang uống canh gà liền nhíu mày, không phải canh gà khó uống mà bởi vì cô nghĩ tới một người, một người phụ nữ có khả năng và điều kiện để làm như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!