Chương 32: (Vô Đề)

Theo suy nghĩ của Kiều Nhan, chuyện của Kiều Lỗi và Bùi Na, nói đơn giản cũng đơn giản, nói khó khăn cũng rất khó khăn.

Đơn giản chính là hai bên cùng có tình cảm với nhau, cửa ải của cha mẹ Kiều cô gái kia cũng dễ dàng thông qua, nếu thành đôi chính là đến giai đoạn hỉ sự.

Chuyện khó khăn chính là bên phía cha mẹ nhà gái, lấy gia cảnh khác biệt của hai bên cùng trình độ giáo ɖu͙ƈ của em trai cô, đoán chừng bọn họ sẽ không đồng ý.

Việc đơn giản thì khoan hãy nói, việc gì khó thì vẫn cần cô tác động một chút.

Vừa lúc, mục đích cô trở về lần này chính là muốn giải quyết ổn thỏa chuyện trong nhà, giải trừ nỗi lo về sau, giải quyết xong khó khăn này cũng chính là trăm sông đổ về một biển.

Kỳ thật theo Kiều Nhan, cha mẹ Kiều để ý chuyện môn đăng hộ đối không phải là việc lớn, bản chất vấn đề còn chưa đến mức quá phức tạp thì vẫn có thể dùng tiền giải quyết.

Như vậy cũng tốt.

Kiều Nhan xác định tâm ý của thằng bé rồi xác định, bắt đầu tính kế cho cậu.

Đầu tiên, tài sản trong nhà bây giờ bắt đầu đi mua là được, thân phận chênh lệch tạm thời đuổi không kịp, vậy nâng cao trình độ của nó xem như bù đắp lại chút ít.

Vì thế không quá vài ngày, cô trở lại phòng bệnh đem một xấp giấy tờ nhà giao cho mẹ Kiều.

"Đây là gì?" Mẹ Kiều nhìn một xấp giấy tờ trong tay có cả sổ đỏ có chút phản ứng không kịp.

Kiều Nhan uống miếng nước, cô chạy vạy ở bên ngoài nhiều ngày như vậy, cổ họng đã sớm bốc khói, sau đó mới từ từ giải thích, "Ở thị trấn con có mua căn nhà hai tầng cùng mấy gian cửa hàng, một gian dành cho cha mẹ dưỡng lão, còn cái còn lại để cho em trai cưới vợ."

"Có những thứ này, chúng ta cũng không phải sống ở vùng núi hẻo lánh nữa, chờ con tìm được chỗ cho em trai học nghề một chút, chuyện hôn nhân thằng bé cũng có thể thành, cha mẹ không cần lo lắng."

Kiều Nhan khiến cho cha mẹ Kiều khϊế͙p͙ sợ, đem giấy tờ nhà mở ra, một quyển lại một quyển ghi rõ vị trí địa lý, hoàn cảnh thế nào, về sau dùng để ở hay cho thuê, có thể làm được những công việc gì. Cha mẹ Kiều nghe xong chưa lấy lại được tinh thần lại tiếp tục choáng váng hoa hết cả đầu giống như đang nằm mơ.

Hai căn hộ cô mua lần này, một căn ở trêи đường dân chính của huyện thành, đoạn đường này tương đối phồn hoa, xung quanh đều cơ quan nhà nước, an ninh không thể chê, khoảng cách tới trường học lại rất gần, hơn nữa khoảng cách với bệnh viện huyện cũng không xa, nhìn vào vị trí cùng hoàn cảnh, cũng rất không tồi.

Trừ bỏ cái này, còn có bốn gian cửa hàng, đều là vị trí đắc địa, giá cả khá đắt nhưng giá trị thị trường tăng lên cũng không nhỏ.

Kiều Nhan mua tổng cộng hết hai ba trăm vạn, ở Huyện Thành mà nói xem như là một số tiền rất lớn, nhưng đối với tình trạng tài chính hiện tại của cô thì còn chưa tiêu hết một số 0 đâu.

Chỉ là so với kế hoạch ban đầu, cô đã tiêu tốn gần gấp ba, trước đó cô vốn chỉ định mua hai gian cửa hàng mà thôi.

Chẳng qua có thêm chuyện kết hôn của em trai, muốn không bỏ thêm chút tiền là điều không thể, đơn giản tiền không thể không bỏ.

Hiện tại, mua sắm tài sản cũng chuẩn bị xong, kế tiếp chính tìm cho em trai một công việc tốt, ít nhất cũng có thể xứng đôi với nghề nghiệp hiện tại của cô gái kia.

Không thì một người làm y tá có tiền lương ổn định, một người không có của cải để dành chỉ có thể đi làm công, chênh lệch lớn như vậy sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện không tốt.

Cô vì chuyện này nhọc lòng suy nghĩ, bên phía cha mẹ Kiều đã hoàn hồn, cầm xấp giấy tờ nhà bắt đầu run run, vẻ mặt đều không dám tin.

"Tiểu Nhan, những thứ này đều là con mua ?" Cha mẹ Kiều xem qua nội dung giấy tờ nhà, đặc biệt là chỗ ký tên, vô cùng khϊế͙p͙ sợ.

Kiều Nhan gật gật đầu, "Dạ, nói đúng ra, những thứ này con vì mọi người mà chuẩn bị, đây cũng là mục đích chủ yếu con trở về lần này."

Chỗ ký tên trêи giấy có ghi rõ tên ông bà, cả tên Kiều Lỗi nhưng lại không có tên của Kiều Nhan, cha mẹ Kiều xem xong không thể tin những điều vừa rồi chính là sự thật, chỉ là…

"Con gái, con đã tiêu hết bao nhiêu tiền? Con có phải đi vay hay không ?" Cha Kiều theo bản năng muốn cự tuyệt, nhưng là vừa nghĩ đến những lời nói trước đó của con gái liền dừng lại, tính toán một chút chi phí, về sau từ từ trả lại cho cô.

Có kinh nghiệm lần trước, lần này Kiều Nhan phản ứng vô cùng tự nhiên, cô nói vừa làm được một hạng mục, công ty phát tiền thưởng cao, còn có tiền lương cùng khoản thu nhập thêm bên ngoài, nói tóm lại hiện tại cô không thiếu tiền.

Về chuyện về sau trả lại cho cô, Kiều Nhan khuyên can mãi bọn họ mới từ bỏ ý định này.

"Cha mẹ, về sau con sẽ phát triển sự nghiệp ở Kinh Thị, thời gian về đây cũng sẽ không quá nhiều, những thứ này xem như con cho cha mẹ dưỡng lão, còn của em trai cũng là tâm ý của con, đợi thằng bé thành gia lập nghiệp sẽ giúp con chăm sóc cha mẹ."

"Hơn nữa cha mẹ yên tâm, về sau con sẽ chăm sóc chính mình thật tốt, những thứ này cũng không có lần sau đâu, đương nhiên, quà cáp ngày tết con vẫn gửi về."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!